Gia sư violin chất lượng cao

Gia sư dạy đàn violin

Bước đầu cầm vĩ, bạn nên dùng tay trái đỡ tip và tay phải đặt các ngón lên Frog. Trước tiên đặt ngón giữa vào khe trũng ở trên stick gần tension screw (gần với chỗ bọc da) và đặt ngón cái đồi diện với ngón tay giữa của bạn. Rồi đặt lần lượt các ngón trỏ và ngón áp út lên thanh stick. Ngón út không nhất thiết phải đặt lên vĩ, bạn có thể để ở tư thế thoải mái trên phần cuối cùng của stick.

Trước tiên bạn hãy lắp đệm vai và đưa đàn lên vai trái sao cho cần đàn nằm trên một đường thẳng song song với mặt đất. Chú ý không để đàn hướng lên trên hay trúc xuống. Tay trái đỡ lấy bầu đàn vì thời gian đầu mới tập tư thế cầm đàn sẽ rất mỏi. Bằng cách đặt tay như thế bạn sẽ bớt mỏi hơn là đặt ngay bản tay lên cần đàn. Cằm đặt lên chin rest, không nên tì cả mặt lên cũng như hờ hững trong khoảng không trên đó. Cố gắng giữ sao cho cơ thể bạn thẳng, vuông góc trên mặt đất. Để tạo độ thăng bằng tốt nhất bạn nên đứng sao cho hai bài chân tạo thành hình chữ V, mắt hướng về phía Scroll. Cánh tay đỡ đàn luôn thẳng phía dưới đàn, không mở ra hay ép vào sườn (rất xấu và nhanh mỏi). Khác với thế Guitar, tay trái như một giá với cây đàn của bạn, để có thể chơi tốt, bạn cần rất chú ý ngay lúc mới cầm đàn.

Trước tiên bạn hãy lắp đệm vai và đưa đàn lên vai trái sao cho cần đàn nằm trên một đường thẳng song song với mặt đất. Chú ý không để đàn hướng lên trên hay trúc xuống. Tay trái đỡ lấy bầu đàn vì thời gian đầu mới tập tư thế cầm đàn sẽ rất mỏi. Bằng cách đặt tay như thế bạn sẽ bớt mỏi hơn là đặt ngay bản tay lên cần đàn. Cằm đặt lên chin rest, không nên tì cả mặt lên cũng như hờ hững trong khoảng không trên đó. Cố gắng giữ sao cho cơ thể bạn thẳng, vuông góc trên mặt đất. Để tạo độ thăng bằng tốt nhất bạn nên đứng sao cho hai bài chân tạo thành hình chữ V, mắt hướng về phía Scroll. Cánh tay đỡ đàn luôn thẳng phía dưới đàn, không mở ra hay ép vào sườn (rất xấu và nhanh mỏi). Khác với thế Guitar, tay trái như một giá với cây đàn của bạn, để có thể chơi tốt, bạn cần rất chú ý ngay lúc mới cầm đàn.

Trong cách cầm vĩ thì hai ngón cái và giữa đóng vai trò quan trọng. Lưu ý khi đã đặt đúng vị trí các ngón, bạn nên đổ tay về phía đầu của vĩ kéo. Vì đặc trưng của violin là tay vĩ đổ về phía trái.

Để giảm bớt độ tỳ trực tiếp của violin lên vai (lâu sẽ rất đau) chúng ta lắp đệm vai vào. Để lắp đệm vai, trước hết hãy lật ngược cây đàn. Dùng tay trái và sườn trái đỡ đàn sao cho dây đàn và ngựa đàn không bị tì vào bất cứ đâu dễ ảnh hưởng đến đàn. Tay phải cầm đệm vai, lắp cân đối vào hai bên hông đàn. Tùy từng người mà bạn có thể điểu chỉnh độ cao thấp của đệm vai cho thật thoải mái khi chơi.

Trước tiên bạn hãy lắp đệm vai và đưa đàn lên vai trái sao cho cần đàn nằm trên một đường thẳng song song với mặt đất. Chú ý không để đàn hướng lên trên hay trúc xuống. Tay trái đỡ lấy bầu đàn vì thời gian đầu mới tập tư thế cầm đàn sẽ rất mỏi. Bằng cách đặt tay như thế bạn sẽ bớt mỏi hơn là đặt ngay bản tay lên cần đàn.

Cằm đặt lên chin rest, không nên tì cả mặt lên cũng như hờ hững trong khoảng không trên đó. Cố gắng giữ sao cho cơ thể bạn thẳng, vuông góc trên mặt đất. Để tạo độ thăng bằng tốt nhất bạn nên đứng sao cho hai bài chân tạo thành hình chữ V, mắt hướng về phía Scroll. Cánh tay đỡ đàn luôn thẳng phía dưới đàn, không mở ra hay ép vào sườn (rất xấu và nhanh mỏi). Khác với thế Guitar, tay trái như một giá với cây đàn của bạn, để có thể chơi tốt, bạn cần rất chú ý ngay lúc mới cầm đàn.

Như hầu hết các loại nhạc cụ có vĩ kéo. Lông vĩ cần bôi colophan (nhiều chỗ gọi là nhựa thông) để tạo ma sát với dây đàn. Trước khi chơi bạn nên chà colophan cho lông vĩ. Chà nhẹ trừ đầu đến tận cuối vĩ. Tuyệt đối chỉ chà colophan cho lông vĩ, không chà lên dây đàn. Sau khi tập colophan do tiếp xúc của lông vĩ với dây đàn sẽ vương trên dây và mặt đàn, bạn cần lau sạch bằng một chiếc khăn mền sau mỗi lần tập hay chơi. Để tránh làm rỉ dây đàn đẫn đến tai nạn khi dây đứt và làm mặt đàn của bạn mất đi độ thẩm mĩ ban đầu.

TƯ VẤN DẠY KÈM TẠI NHÀ XIN LIÊN HỆ SỐ ĐIỆN THOẠI : 090 333 1985 ( CÔ MƯỢT )

http://hocviolin.net/

Gia sư dạy đàn violin chất lượng cao

Gia sư đàn violin 

Mỗi lần, mọi người nghe “hắn” chơi đàn xong. Ai cũng hỏi, nhất là các bạn trẻ: “Chú  ơi  chơi Violon có khó  khăn không vậy chú?

“Cháu bây giờ muốn học để chơi mấy bản nhạc thì phải học mất bao nhiêu  lâu hả chú?”

Rồi có những ông – bà già lớn tuổi  hỏi:

“Tuổi của mấy đứa muốn học cho xả sì trét zậy tui còn học được hay không?”

“Nghe chú chơi đàn  Violon thấy mà ham, lần này cháu sẽ quyết tâm quyết tâm tập Violon để chơi, vậy chú chỉ  cho cháu chơi nhé !”…

“Vậy đàn Violon giá cả  bao nhiêu tiền? Ai là người đã làm ra cây đàn này…?”

Biết bao nhiêu câu hỏi mà “anh ” phải trả lời cho những người đã nghe “anh” chơi và ái mộ “anh”.

Mỉm cười sung sướng “anh” trả lời tất cả, tuy rằng lúc này – sau khi biểu diễn cho mọi người nghe “anh” rất mệt. Mệt từ trong sâu thẳm của tâm hồn “anh” mệt ra. Nó âm thầm và âm ỉ…

Đôi lúc “anh” nghĩ: “Thà rằng cho “anh” bửa củi hay làm những công việc nặng nhọc tay chân…Chỉ cần nghỉ một lát, bồi dưỡng món gì bô bổ một chút hay cùng lắm là nằm ngủ một chút, sức khỏe trở lại như trước khi “anh” chơi đàn. Nhưng đây là lao động của sự trí tuệ lẫn vận động, mệt từ trong mệt ra nhưng thỏa mãn, vì mình đã biểu diễn thành công rồi những tràng vỗ tay hoan nghênh không dứt…Tất cả dành cho “anh”

“anh” bắt đầu học cây đàn Violon từ năm 12 tuổi – được học hành chính quy ở Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia VN). Hồi ở nhà, trước khi thi vào trường khoảng 2 năm, anh của “anh” đã dậy “hắn” bằng cây Violon ¾ cỡ trung. Mỗi lần tập, tiếng đàn phát ra như con mèo hen kêu Ò è E e  Ò ò E e…nghe chỉ muốn bịt lỗ tai…” anh khổ sở về điều đó…

Lũ bạn thấy “anh” kéo đàn, có đứa nói:

“chú kéo đàn như kéo Nhị (đàn Cò) ở đám ma!”

Thiệt là muốn độn thổ xuống đất khi có những đứa con gái trong lớp cũng nhận xét như vậy!”

Violon ơi là… Violon ơi! “anh” than thở!

Đau cổ vẹo đầu, tay mỏi, lưng đau, chân đứng rã rời…Nhiều lúc “anh” nản, bỏ tập. Nhưng những trận roi đòn của Bố “anh” làm hắn sợ…và cứ như vậy “anh” cứ miễn cưỡng phải Ò e Ò e…tập 2 tiếng trong một ngày theo thời khóa biểu do bố nó đặt ra.

Rồi cho tới một ngày nào… “anh” bắt đầu thấy thích. Bởi thành quả lao động miệt mài, bởi nhớ những trận roi đòn, bởi những lần “anh” và bố đi nghe nhạc…Đã xúc tác lên men trong tâm hồn “anh” từ khi nào. Cho tới giờ “anh” không nhớ được là khi nào khởi đầu cho sự đam mê ấy…

Các bạn thân mến, mẩu chuyện trên của “anh” là câu chuyện của ngày xửa ngày xưa đồng thời cũng là lời giáo đầu để hầu chuyện các bạn.

Bây giờ là chuyện của tớ, chuyện của ngày hôm nay, nó có thể hạn hẹp ở một mức độ nào đó, nhưng hy vọng rằng: Sẽ giải đáp tới các bạn một phần nào về cây Violon mà người ta vẫn ví von là: Bà Chúa (Ông Hoàng) của Âm nhạc cũng như trong dàn nhạc giao hưởng và nhạc nhẹ…

Cây đàn này người Pháp gọi là: Violon, người Ý gọi: Violino còn người Anh: Violin, còn ở xứ Ta gọi là: Vĩ cầm. nó ra đời tại nước Ý vào thế kỷ thứ 16.

Violon là dòng nhạc Dây và gia đình dây này có tất cả 4 người con. Con Cả tên là Violon kế tới người em là Viola (Violon Alto) rồi tiếp theo là Violon Cello và tới người em út Contrebass (út nhưng to béo ục ịch nhất).

Hôm nay ta chỉ nói chuyện về người anh Cả thôi nhé, còn bố mẹ nó (người đã đẻ ra cây Violon) thì tớ cũng như các nhà nghiên cứu trên thế giới cũng xin chịu vì xa xưa quá rồi và… người nói thế này, người nói thế kia… không ông nào chịu ông nào…Vậy thôi, không bàn ở đây.

Nhưng theo ý tớ thì nên gọi ông bà thân sinh ra Violon là Mr Ý cho nó tiện được không?

Violon là loại đàn khó nhất trong tất cả các loại đàn hiện có mặt trên thế giới này các bạn! Tớ sẽ nói ở sau là nó khó thế nào.

Nhưng có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng: Thế giới công nhận (chứ không phải là tớ) đây là nhạc cụ có rất nhiều tính năng kỹ thuật cùng kỹ sảo để biểu hiện mọi thể loại nhạc như: Vui, buồn, nỉ non, trầm buồn, hùng tráng, tươi sáng, chim chóc…Say sưa, trìu mến, trữ tình, kiêu hãnh cùng muôn mầu muôn vẻ trong cuộc sống.

Vì thế nó là loại nhạc cụ độc tấu được nhiều nhạc sĩ ưa chuộng. Muốn giỏi thì phải TẬP LUYỆN song song với NĂNG KHIẾU BẨM SINH.

Các bạn chú ý nhé, NĂNG KHIẾU là vô cùng quan trọng.

Để trở thành một soliss tài năng bạn phải học từ khi rất nhỏ (lứa tuổi tiểu học). Tớ lấy một thí dụ để so sánh như thế này:

Trong 10 người học Violon (từ lúc nhỏ) thì giỏi lắm là có 1 hay 2 người là trở thành Solist (người biểu diễn độc tấu) còn lại thì là cỡ trung trung hay tầm kha khá mà thôi.

Còn các ngành nghề khác như: Bác sĩ, Kỹ sư…10 người học. Cố gắng chăm chỉ, chịu khó…là có thể thành đạt (đa số) rất cao. Vì vậy tớ mới nói NĂNG KHIẾU đi đôi với KHỔ LUYỆN quan trọng đối với người học đàn như thế nào.

Violon có tất cả 4 dây đàn với nhiều âm vực khác nhau như: Dây Mi tươi sáng, vang, âm sắc càng lên cao càng sắc. Dây La mềm mại dịu dàng. Dây Rê đầy đặn, gần với giọng hát. Dây Sòn đầy đặn, mãnh liệt, trầm hùng và có kịch tính. Nó có thể đạt sắc thái âm thanh từ cực nhỏ tới cực lớn.

Cái khó của Violon so với các nhạc cụ khác:

1. Violon không có phím ngăn cách rõ ràng giữa dây nọ sang dây kia.

2. Ngón tay bấm trên phím chỉ là theo cảm giác (có qui định) vì thế nếu tay bấm chỉ cần xê dịch 1mili là tiếng đã khác (không chính xác).

3. Sử dụng Vĩ để kéo đàn (Acchert).  Ngày xưa dây của vĩ làm bằng đuôi con ngựa trắng, sau dùng nilon. Phải sử dụng nhựa thông (Colophane) chà lên dây vĩ để có độ ma sát, nếu không khi kéo dễ trơn trượt.

4. Tập kẹp đàn vô cổ và tập kéo vĩ rất quan trọng, khi kéo sao cho trên một dây không chạm vào dây kế bên. Tiếng kéo phải đều và rõ ràng có khi phải mất 2 tháng chỉ để tập kéo vĩ để không chạm dây.

5. Tập phải đúng cao độ cùng phối hợp nhịp nhàng với kéo vĩ. Tay cầm vĩ nếu không miết đều sẽ tạo ra những âm thanh khó chịu – như mèo hen kêu…

6. Tư thế đứng thẳng, không gù lưng. Đứng lâu rất mỏi…

Đàn Piano (dương cầm) hay đàn Orgal chỉ cần gõ nhẹ vào phím là ra âm thanh chuẩn xác lại được ngồi đánh. Rất dễ học, khi học không nản vì nghe thấy âm thanh chuẩn rõ ràng hay hay…Hay đàn Guitare có phím chia khoảng cách rất rõ ràng. Vì vậy Violon là khó học, học rất lâu và phải tập hàng ngày mới chơi và tiến bộ được.

Nhưng nói như vậy các bạn trẻ không phải là không học được và nếu chịu khó tập chăm chỉ thì chơi các ca khúc thông thường có thể được. Nhưng để thuyết phục người nghe phải PHỤC LĂN thì tớ không dám nói đâu nhé. Để người chơi với các lứa tuổi. Violon có 3 cỡ  đàn: Người lớn cỡ đàn thông thường như các bạn đã thấy. Cỡ 13,14 tuổi dùng đàn cỡ ¾ và cho cá em nhỏ 8,9,10 tuổi thì dùng cỡ nhỏ ½.

Đàn Violon tốt hiện nay thường là của Ý, của Áo rồi tới Pháp…Giá đàn cũng tùy theo mỗi giá trị của cây đàn, đàn càng xưa càng có giá và nghe âm thanh cực hay. Đàn làm bằng gỗ cây thông để lâu phải được sấy kỹ lưỡng. Có những đàn dành cho nghệ sĩ Violon độc tấu nổi tiếng lên tới vài trăm ngàn usd thậm chí tới cả triệu usd. Những cây đàn do các nghệ sĩ nổi tiếng thế giới có từ thế kỷ 18 hay 19 còn lại được cất giữ bảo vệ nghiêm ngặt, nó chỉ được lấy ra sử dụng cho một nghệ sĩ cực kỳ nổi tiếng và đoạt giải thưởng Violon quốc tế biểu diễn trong một thời gian nhất định. Biểu diễn xong phải trả lại cho Viện Bảo tàng Âm nhạc…Chứng tỏ nó giá trị quý giá thế nào.

Bậc thày về biểu diễn Violon là Nhạc sĩ Paganini (thế kỷ 18)

Có một câu chuyện như thế này để thấy tài năng của Paganini: Ông được nhà Vua mời biểu diễn trong cung điện, trong khi đang diễn tấu bài nhạc, vô tình 2 dây bị đứt. Như nhạc sĩ khác phải ngưng lại lắp dây mới chơi tiếp. Nhưng Paganini thì không, ông chứng tỏ tài năng xuất chúng của mình: chỉ với 2 dây thay vì 4 dây. Ông vẫn chơi một cách xuất thần bản nhạc đó từ đầu cho tới cuối. Mọi người vô cùng thán phục…

Câu chuyện về cây đàn Violon còn dài, nếu nói về nó – Tớ có thể nói “ngàn lẻ một đêm” cũng được, nhưng thôi, vậy là cũng tạm cho bè bạn quan tâm tới: Những khái niệm nhất định.

Tớ hoan nghênh những bạn có máu đam mê cây đàn này. Khó thì thiệt khó đấy nhưng nếu quyết tâm thì vẫn có thể thực hiện được mong muốn. Viết tới đây tớ lại nhớ câu nói dài dài của Nghệ sĩ nấu bếp nổi tiếng người Mỹ gốc Trung Quốc Yang King Cúc? (Yan can cook)  Tớ xem trên TiVi:

“Yan làm được, thì các bạn cũng làm được” và tớ xin phép mượn lời câu nói này để nói với các bạn cho gần gũi thân tình: “ anh chơi VIOLON được, thì các BẠN cũng chơi Cò Tây được” làm phần kết của bài viết này.

TƯ VẤN DẠY KÈM TẠI NHÀ XIN LIÊN HỆ SỐ ĐIỆN THOẠI : 090 333 1985 ( CÔ MƯỢT)

http://hocviolin.net/

Gia sư dạy đàn violin tại nhà

Tìm hiểu về cây đàn Violin (Vĩ cầm )

Cấu tạo

Thân

Hộp đàn violin hầu như được làm toàn bộ bằng gỗ. Một cây đàn violin truyền thống thường có mặt trước làm bằng gỗ vân sam còn mặt sau, hai bên và cổ làm bằng gỗ thông.

Hai mặt đàn thường được chế tạo thủ công. Để chế tạo mặt bên đàn, người ta hun nóng gỗ và uốn quanh các khuôn. Nhìn từ phía trước, thân đàn violin có thể chia làm ba bộ phận: phần trên và phần dưới nở rộng, phần giữa hẹp giới hạn bởi hai chữ C quay lưng vào nhau. Hai khe hình chữ S và tấm nâng nằm ở gần như chính giữa thân đàn.

Cổ, hộp chốt và cuộn xoắn ốc

Phía trên thân đàn là cổ đàn, tiếp đến là hộp chốt và cuộn xoắn ốc. Cổ đàn, hộp chốt và cuộn xoắn thường được tạc từ một mảnh gỗ nguyên. Gắn liền với cổ đàn và kéo dài xuống đến phần giữa của thân đàn là bàn phím. Bàn phím là một thanh gỗ, thường là gỗ thông, được đẽo cong về hai bên và được dán lên cổ đàn. Nơi tiếp nối giữa bàn phím và hộp chốt có một mảnh gỗ nhô lên đỡ lấy dây đàn gọi là mấu. Hộp chốt có bốn chốt lên dây. Cuộn xoắn ốc là một bộ phận truyền thống của các nhạc cụ dây. Người ta thường dùng gỗ mun để làm các chốt lên dây, bàn phím và mấu, ngoài ra có thể dùng các loại gỗ khác có màu tối như hoàng dương hoặc hồng mộc.

Chốt mắc dây và chân đế

Chốt mắc dây gắn ở phần dưới thân đàn. Chốt mắc dây theo truyền thống được làm bằng gỗ mun hoặc các loại gỗ khác có màu tối, nhưng ngày nay có thể làm bằng nhựa hoặc các vật liệu tổng hợp. Chốt mắc dây vừa dùng để gắn dây với thân đàn, vừa có thể dùng để lên dây với biên độ hẹp và độ chính xác cao.

Ngựa đàn và hai khe chữ S

Ngựa đàn là một mảnh gỗ hoặc nhựa nâng dây đàn lên khỏi mặt đàn và truyền dao động của dây đến cột trụ và thanh dọc bên trong. Ngựa đàn không bị gắn chặt vào thân đàn mà được các dây đàn giữ ở đúng vị trí. Các khe hình chữ S ở hai bên ngựa đàn, làm nhiệm vụ cho không khí đi vào và đi ra khỏi hộp đàn, tạo nên âm thanh. Ngoài ra các khe hình chữ S còn cho phép tiếp cận với những phần bên trong hộp đàn nếu cần sửa chữa.

Dây đàn

Dây đàn violin trước kia được làm từ ruột ngựa (hoặc trâu, bò, cừu). Ngày nay dây đàn có thể làm bằng ruột động vật, thép hoặc các vật liệu tổng hợp và được bọc ngoài bởi dây kim loại. Dây mi thường không được bọc ngoài và làm bằng thép trần hoặc được mạ vàng.

Người chơi violin thường phải thay dây khi nó không còn giữ được âm thanh và độ căng như ban đầu. Dây mi mỏng nhất nên cũng dễ bị hỏng và đứt nhất. Dây đàn violin được lên với cao độ sol – re – la – mi.

Những chi tiết bên trong

Bên trong đàn violin có hai bộ phận quan trọng: que chống và thanh dọc. Que chống bị kẹp giữa mặt trước và mặt sau của đàn, còn thanh dọc thì được dán lên phía trong của mặt trước, song song với dây đàn. Ngoài chức năng tăng cường sức chịu lực của mặt đàn, hai bộ phận trên còn có tác dụng truyền dao động của dây xuống hộp đàn.

Theo truyền thống, vĩ được làm từ pernambuco (chất lượng cao) hoặc gỗ vang (chất lượng thấp hơn). Cả hai loại gỗ đều lấy từ cây Caesalpina echinata; pernambuco là phần gỗ ở lõi của cây và màu tự nhiên đậm hơn. Pernambuco bền và nặng, có tính đàn hồi cao và truyền âm tốt, khiến nó trở thành loại gỗ lí tưởng để chế tạo vĩ. Dây vĩ làm từ lông đuôi ngựa, nhưng cũng có lúc lông nhân tạo được dùng để thay thế. Ngày nay, người ta còn dùng thủy tinh hữu cơ và sợi carbon để làm vĩ. Dây vĩ được phủ cô-lô-phan định kì để làm tăng độ ma sát với dây đàn. Vĩ cần phải được thay dây định kì, chủ yếu là do dây vĩ rất dễ bị mỏng đi do cọ xát trong quá trình chơi đàn. Dây vĩ bị chùng cũng cần được để ý. Dây vĩ được kéo căng nhờ một con ốc gắn ở quai (bộ phận mà người chơi giữ lấy khi đang chơi đàn). Vĩ dành cho violin dài khoảng 74,5 cm và rộng 3cm.

Lịch sử cấu tạo

Việc lắp ghép 70 bộ phận của cây đàn violin với nhau đòi hỏi sự khéo léo tuyệt vời mà hầu như không ai vượt qua được những nghệ nhân sinh sống giữa những năm 1650 và 1750 như Antonio Stradivari (1644-1737), Guiseppe Guarneri (1666-1710), Nicolo Amati (1596 -1684) và gia đình của họ tại Cremona, Ý.

Cấu tạo cây đàn violin đã trải qua một số lần thay đổi. Khi quy mô nhà hát bắt đầu mở rộng vào giữa thế kỉ 19, những nhạc cụ dây được yêu cầu phải phát ra âm thanh mạnh mẽ hơn, vì thế độ căng của dây được nâng lên bằng cách ngả bàn phím xuống. Dây ruột mèo được sử dụng cho đến năm 1700 khi dây sol thường được cuốn dây kim loại để tạo nên âm sắc sáng hơn. Đến nay dây thép đã trở nên phổ biến.

Lịch sử biểu diễn

Vào thế kỉ 14 và thế kỉ 15 những người nông dân kéo đàn cho những điệu nhảy vốn đã là một phần quen thuộc của đời sống nông thôn. Tuy nhiên sáng tác âm nhạc phát triển trong và sau thời kì Phục hưng đã làm cho violin trở thành một bộ phận chủ chốt của dàn nhạc, còn những nhà soạn nhạc như Monteverdi đã bắt đầu sử dụng nó một cách rộng rãi trong dàn nhạc vào thế kỉ 17. Cho đến khi đó nhạc cụ chủ yếu là các đàn dây thuộc họ viol – những nhạc cụ có bề ngoài giống nhưng có cấu tạo khác violin – nhưng âm sắc cao của violin và khả năng chơi những giai điệu nhanh và chính xác lại thích hợp hơn cho thứ âm nhạc mới được sáng tác vào thời Baroque. Năm 1700 Archangelo Corelli đã viết sáu bản sonata nhà thờ và sáu bản sonata thính phòng cho violin và dàn nhạc quy mô nhỏ. Bộ tác phẩm opus 5 này là một bản tổng kết cho các thể loại trong thế kỉ trước đó và đã được biểu diễn trên toàn châu Âu. Trong những năm tiếp theo sự khác biệt giữa nhạc nhà thờ và nhạc thính phòng đã biến mất.

Nhiều nhà soạn nhạc kiêm nghệ sĩ violin như Vivaldi, Tartini và Locatelli đã tạo nên những tác phẩm cho violin với độ phức tạp ngày càng cao. Tổ khúc Le quattro stagioni (Bốn mùa) của Vivaldi được viết vào năm 1725 nổi tiếng vào thời đó cũng không kém gì ngày nay. Bản thân Vivaldi là một nghệ sĩ violin thiên tài; có những lúc ông đã làm kinh ngạc khán giả khi chơi những điệu nhạc mà nhiều người xem là không thể chơi. Vậy mà ông còn sáng tác đến 220 bản concerto khác cho violin mà nhiều bản trong số đó đã chứng tỏ kĩ thuật và hòa âm đầy sáng tạo của Vivaldi.

Âm nhạc cho violin độc tấu đã có bước phát triển rất dài từ những điệu nhảy đồng quê, và cho đến cuối những năm 1600 những nhà soạn nhạc như Biber đã viết nên những bản nhạc dài hơn cho violin. Sáu bản sonata và partita cho violin được J.S. Bach sáng tác năm 1720 đến nay vẫn được xem là nền tảng cho trình diễn độc tấu, có một không hai cả về khía cạnh nghệ thuật và kĩ thuật của nhạc cụ này. Bộ tác phẩm âm nhạc này có quy mô khá lớn: mỗi partita hoặc sonata bao gồm một số chương nhạc; riêng bản partita số 2 có chương cuối là một bản chaconne – một tác phẩm dài 15 phút nhưng có tầm cỡ đến nỗi Brahms và Busoni sau này đã phổ thành bản nhạc cho piano.

Kĩ thuật chơi violin đã phát triển rất nhanh chóng do đòi hỏi ngày càng cao của âm nhạc. Mozart đã biểu diễn violin chuyên nghiệp khi còn rất trẻ và đã viết 26 sonata cho violin và đàn phím cùng 5 bản concerto trong đó 3 bản cuối cùng đã trở thành những tác phẩm hoà nhạc mẫu mực. Bản concerto được ưa chuộng nhất là bản số 5 với chương III được mang tên Hành khúc Thổ Nhĩ Kì.

Những thành tựu của Mozart là nguồn cảm hứng cho Beethoven và Schubert. Beethoven, tuy là một nghệ sĩ piano thiên tài nhưng lại không phải là một nhạc công violin tài giỏi. Tuy vậy Beethoven đã bắt đầu sáng tác cho violin từ sau thời của Mozart, nâng cao đòi hỏi về kĩ thuật đối với người chơi, nhấn mạnh sự hòa hợp giữa người chơi đàn phím và nghệ sĩ độc tấu. Concerto cho violin của Beethoven đã đặt ra một nền tảng mới. Mặc dù vậy Concerto cho violin của Beethoven đã không được hiểu một cách trọn vẹn cho đến khi Joseph Joachim – một nghệ sĩ violin trẻ tuổi – hồi sinh tác phẩm trong một buổi hòa nhạc do Mendelssohn chỉ huy vào năm 1844.

Joachim đã được nhiều nhà soạn nhạc đề tặng tác phẩm như Mendelssohn, Dvorak, Bruch, Brahms và Schumann. Bản Concerto số 1 của Bruch và bản Concerto của Mendelssohn là hai bản nhạc nổi tiếng nhất trong số đó. Tuy nhiên tác phẩm của Schumann – được viết khi tác giả đang đau ốm – là một nỗi thất vọng lớn đến nỗi Joachim vẫn giữ bản nhạc nhưng không biểu diễn vì lo ngại sẽ làm hỏng thanh danh của nhà soạn nhạc thiên tài ấy. Bản Concerto của Brahms được Brahms và Joachim hợp tác để viết nên được nhiều người coi là bản concerto cho violin chuẩn mực.

Concerto cho violin của Tchaikovsky được viết năm 1878 là một tác phẩm khó và cũng được ưa chuộng khác, nhưng đứng đầu về độ khó kĩ thuật phải kể đến những bản capriccio độc tấu được Nicolo Paganini sáng tác vào đầu thế kỉ 19. Kĩ thuật của Paganini gây sửng sốt đến nỗi người ta cho rằng xác của ông đã không được chôn tại Nice trong vùng đất thánh do tin đồn khả năng ông có được là do ma quỷ. Paganini có lẽ là nghệ sĩ violin chơi nhanh và kĩ thuật nhất từ trước tới nay: ông chơi bản Moto perpetuo của chính mình trong vòng 3:03 – tương ứng với 12 nốt một giây – điều này được ghi trong sách kỉ lục Guinness.

 

Thế kỉ 20 chứng kiến nhiều bản concerto cho violin mới tham gia vào kho tàng vốn đã rất khổng lồ, và hầu như tất cả những nhà soạn nhạc lớn đều đã từng viết thể loại này: Sibelius, Glazunov, Reger, Elgar, Bloch, Nielsen, Delius, Szymanowski, Schoenberg, Hindemith, Bartok, Walton, Britten, Berg, Stravinsky, Prokofiev, Khachaturian, Shostakovich… Những tác phẩm này phản ánh khá rõ tâm tư của người sáng tác. Concerto số 2 của Bartok được nhìn nhận như một trong những tuyệt tác của thế kỉ và được biểu diễn khá rộng rãi bất kể độ khó bất thường về kĩ thuật và nhạc cảm của nó. Concerto số 1 của Shostakovich được viết tặng David Oistrakh, được cất giấu trong ngăn kéo từ 1948 đến 1955 vì lí do chính trị. Trong khi Concerto của Elgar mơ mộng về một thế giới không có thật thì các sonata cho violin của Ravel lại phảng phất nét buồn. Concerto của Berg dù không được đón nhận từ buổi ra mắt do giai điệu khó nghe của nó đã được xem là một kiệt tác hiện đại và được đánh giá là ấm áp và cảm động. Schoenberg đã nói rằng bản Concerto của ông đòi hỏi người chơi phải dùng 6 ngón tay. Concerto của Khachaturian, tuy không có được danh tiếng tương xứng, là một tác phẩm mạnh mẽ và lôi cuốn, lấy cảm hứng từ âm nhạc của Armenia.

Đã có nhiều nhạc công chơi violin nổi bật, hình thành nên “kỉ nguyên vàng” vào giữa những năm 30 và những năm 50 của thế kỉ trước với những tên tuổi bậc thầy như Heifetz, Oistrakh, Szeryng, Ricci, Menuhin, Stern, Francescatti, Elman, Milstein và Grumiaux

TƯ VẤN DẠY KÈM TẠI NHÀ XIN LIÊN HỆ SỐ ĐIỆN THOẠI : 090 333 1985 ( CÔ MƯỢT )

http://hocviolin.net/

Gia sư dạy đàn violin

Gia sư dạy violin 

 hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu chi tiết về cấu tạo đàn violin cơ bản nhất 

1. Tên gọi

– Pháp: Violon

– Anh: Violin

– Đức: Violine hoặc Geige

– Ý: Violino

– Tây Ban Nha: Violín

– Ở Việt Nam thường gọi là Vi-ô-lông hoặc đàn Vĩ cầm

2. Lịch sử hình thành

– Cấu tạo cây đàn violin đã trải qua một số lần thay đổi. Khi quy mô nhà hát bắt đầu mở rộng vào giữa thế kỉ 19, những nhạc cụ dây được yêu cầu phải phát ra âm thanh mạnh mẽ hơn, vì thế độ căng của dây được nâng lên bằng cách ngả bàn phím xuống. Dây ruột mèo được sử dụng cho đến năm 1700 khi dây sol thường được cuốn dây kim loại để tạo nên âm sắc sáng hơn. Đến nay dây thép đã trở nên phổ biến.

– Đàn violin được lắp ghép từ 70 bộ phận với nhau, và đòi hỏi sự khéo léo tuyệt vời mà hầu như không ai vượt qua được. Hiện nay chúng ta có những nghệ nhân tuyệt vời Antonio Stradivari (1644-1737), Guiseppe Guarneri (1666-1710), Nicolo Amati (1596 -1684) và gia đình của họ tại Cremona, Ý.

3. Cấu tạo đàn violin

* Thân

Hộp đàn violon hầu như được làm toàn bộ bằng gỗ. Mặt trước làm bằng gỗ vân sam còn mặt sau, hai bên và cổ làm bằng gỗ thông.

Nhìn từ phía trước, thân đàn violon có thể chia làm ba bộ phận: phần trên và phần dưới nở rộng, phần giữa hẹp giới hạn bởi hai chữ C quay lưng vào nhau. Hai khe hình chữ S và tấm nâng nằm ở gần như chính giữa thân đàn.

* Cổ, hộp chốt và cuộn xoắn ốc (scroll)

Phía trên thân đàn là cổ đàn, tiếp đến là hộp chốt và cuộn xoắn ốc. Cổ đàn, hộp chốt và cuộn xoắn thường được tạc từ một mảnh gỗ nguyên. Gắn liền với cổ đàn và kéo dài xuống đến phần giữa của thân đàn là bàn phím. Bàn phím là một thanh gỗ, thường là gỗ thông, được đẽo cong về hai bên và được dán lên cổ đàn. Nơi tiếp nối giữa bàn phím và hộp chốt có một mảnh gỗ nhô lên đỡ lấy dây đàn gọi là mấu. Hộp chốt có bốn chốt lên dây. Cuộn xoắn ốc là một bộ phận truyền thống của các nhạc cụ dây. Người ta thường dùng gỗ mun để làm các chốt lên dây, bàn phím và mấu, ngoài ra có thể dùng các loại gỗ khác có màu tối như hoàng dương hoặc hồng mộc.

* Dây đàn (string)

Dây đàn violon trước kia được làm từ ruột ngựa (hoặc trâu, bò, cừu). Ngày nay dây đàn có thể làm bằng ruột động vật, thép hoặc các vật liệu tổng hợp và được bọc ngoài bởi dây kim loại. Dây mi thường không được bọc ngoài và làm bằng thép trần hoặc được mạ vàng.

* Chốt mắc dây (tailpiece) và chân đế

Chốt mắc dây gắn ở phần dưới thân đàn. Chốt mắc dây theo truyền thống được làm bằng gỗ mun hoặc các loại gỗ khác có màu tối, nhưng ngày nay có thể làm bằng nhựa hoặc các vật liệu tổng hợp. Chốt mắc dây vừa dùng để gắn dây với thân đàn, vừa có thể dùng để lên dây với biên độ hẹp và độ chính xác cao.

* Những chi tiết bên trong

Bên trong đàn violon có hai bộ phận quan trọng: que chống và thanh dọc. Que chống bị kẹp giữa mặt trước và mặt sau của đàn, còn thanh dọc thì được dán lên phía trong của mặt trước, song song với dây đàn. Ngoài chức năng tăng cường sức chịu lực của mặt đàn, hai bộ phận trên còn có tác dụng truyền dao động của dây xuống hộp đàn.

* Ngựa đàn (bridge) và hai khe chữ S (F hole)

Ngựa đàn là một mảnh gỗ hoặc nhựa nâng dây đàn lên khỏi mặt đàn và truyền dao động của dây đến cột trụ và thanh dọc bên trong. Ngựa đàn không bị gắn chặt vào thân đàn mà được các dây đàn giữ ở đúng vị trí. Các khe hình chữ S ở hai bên ngựa đàn, làm nhiệm vụ cho không khí đi vào và đi ra khỏi hộp đàn, tạo nên âm thanh. Ngoài ra các khe hình chữ S còn cho phép tiếp cận với những phần bên trong hộp đàn nếu cần sửa chữa.

* Vĩ (bow)

Cấu tạo chính của vĩ bao gồm stick, hair and tension screw. Stick là thành dài tùy theo cỡ đàn mà vĩ kéo của bạn có độ dài khác nhau 2/4, 3/4 hay 4/4. Với trẻ em thường dùng cỡ nhỏ 1/4, 2/4 còn người lớn thường chơi cỡ 3/4 hoặc 4/4.Được làm bằng gỗ nhẹ và một số làm bằng chất dẻo cứng. Hair là phần lông vĩ, trước đây bộ phận này thường được làm bằng lông đuôi ngựa, nhưng phần lớn lông vĩ ngày nay thường được làm bằng chất liệu ni nông, hóa học có tình đàn hồi và khả năng sử dụng cao hơn. Tension screw là bộ phận khỗng tĩnh với cấu tạo xoáy để giúp bạn điều chỉnh độ căng trùng của dây vĩ (thường thì không nên để hair quá căng dễ làm đứt hoặc nhờn tension screw.

Bước đầu cầm vĩ, bạn nên dùng tay trái đỡ tip và tay phải đặt các ngón lên Frog. Trước tiên đặt ngón giữa vào khe trũng ở trên stick gần tension screw (gần với chỗ bọc da) và đặt ngón cái đồi diện với ngón tay giữa của bạn. Rồi đặt lần lượt các ngón trỏ và ngón áp út lên thanh stick. Ngón út không nhất thiết phải đặt lên vĩ, bạn có thể để ở tư thế thoải mái trên phần cuối cùng của stick. Trong cách cầm vĩ thì hai ngón cái và giữa đóng vai trò quan trọng. Lưu ý khi đã đặt đúng vị trí các ngón, bạn nên đổ tay về phía đầu của vĩ kéo. Vì đặc trưng của violon là tay vĩ đổ về phía trái.

Theo truyền thống, vĩ được làm từ pernambuco (chất lượng cao) hoặc gỗ vang (chất lượng thấp hơn). Cả hai loại gỗ đều lấy từ cây Caesalpina echinata; pernambuco là phần gỗ ở lõi của cây và màu tự nhiên đậm hơn. Pernambuco bền và nặng, có tính đàn hồi cao và truyền âm tốt, khiến nó trở thành loại gỗ lí tưởng để chế tạo vĩ. Dây vĩ làm từ lông đuôi ngựa, nhưng cũng có lúc lông nhân tạo được dùng để thay thế. Ngày nay, người ta còn dùng thủy tinh hữu cơ và sợi carbon để làm vĩ. Dây vĩ được phủ cô-lô-phan định kì để làm tăng độ ma sát với dây đàn. Vĩ cần phải được thay dây định kì, chủ yếu là do dây vĩ rất dễ bị mỏng đi do cọ xát trong quá trình chơi đàn. Dây vĩ bị chùng cũng cần được để ý. Dây vĩ được kéo căng nhờ một con ốc gắn ở quai (bộ phận mà người chơi giữ lấy khi đang chơi đàn). Vĩ dành cho violon dài khoảng 74,5 cm và rộng 3cm.

TƯ VẤN DẠY KÈM TẠI NHÀ XIN LIÊN HỆ ĐẾN SỐ ĐIỆN THOẠI : 090 333 1985 (CÔ MƯỢT )

http://hocviolin.net/

Tìm hiểu về đàn Violin

Cấu tạo

Thân

Hộp đàn violin hầu như được làm toàn bộ bằng gỗ. Một cây đàn violin truyền thống thường có mặt trước làm bằng gỗ vân sam còn mặt sau, hai bên và cổ làm bằng gỗ thông.

Hai mặt đàn thường được chế tạo thủ công. Để chế tạo mặt bên đàn, người ta hun nóng gỗ và uốn quanh các khuôn. Nhìn từ phía trước, thân đàn violin có thể chia làm ba bộ phận: phần trên và phần dưới nở rộng, phần giữa hẹp giới hạn bởi hai chữ C quay lưng vào nhau. Hai khe hình chữ S và tấm nâng nằm ở gần như chính giữa thân đàn.

violin

Cổ, hộp chốt và cuộn xoắn ốc

Phía trên thân đàn là cổ đàn, tiếp đến là hộp chốt và cuộn xoắn ốc. Cổ đàn, hộp chốt và cuộn xoắn thường được tạc từ một mảnh gỗ nguyên. Gắn liền với cổ đàn và kéo dài xuống đến phần giữa của thân đàn là bàn phím. Bàn phím là một thanh gỗ, thường là gỗ thông, được đẽo cong về hai bên và được dán lên cổ đàn. Nơi tiếp nối giữa bàn phím và hộp chốt có một mảnh gỗ nhô lên đỡ lấy dây đàn gọi là mấu. Hộp chốt có bốn chốt lên dây. Cuộn xoắn ốc là một bộ phận truyền thống của các nhạc cụ dây. Người ta thường dùng gỗ mun để làm các chốt lên dây, bàn phím và mấu, ngoài ra có thể dùng các loại gỗ khác có màu tối như hoàng dương hoặc hồng mộc.

Chốt mắc dây và chân đế

Chốt mắc dây gắn ở phần dưới thân đàn. Chốt mắc dây theo truyền thống được làm bằng gỗ mun hoặc các loại gỗ khác có màu tối, nhưng ngày nay có thể làm bằng nhựa hoặc các vật liệu tổng hợp. Chốt mắc dây vừa dùng để gắn dây với thân đàn, vừa có thể dùng để lên dây với biên độ hẹp và độ chính xác cao.

Ngựa đàn và hai khe chữ S

Ngựa đàn là một mảnh gỗ hoặc nhựa nâng dây đàn lên khỏi mặt đàn và truyền dao động của dây đến cột trụ và thanh dọc bên trong. Ngựa đàn không bị gắn chặt vào thân đàn mà được các dây đàn giữ ở đúng vị trí. Các khe hình chữ S ở hai bên ngựa đàn, làm nhiệm vụ cho không khí đi vào và đi ra khỏi hộp đàn, tạo nên âm thanh. Ngoài ra các khe hình chữ S còn cho phép tiếp cận với những phần bên trong hộp đàn nếu cần sửa chữa.

Dây đàn

Dây đàn violin trước kia được làm từ ruột ngựa (hoặc trâu, bò, cừu). Ngày nay dây đàn có thể làm bằng ruột động vật, thép hoặc các vật liệu tổng hợp và được bọc ngoài bởi dây kim loại. Dây mi thường không được bọc ngoài và làm bằng thép trần hoặc được mạ vàng.

Người chơi violin thường phải thay dây khi nó không còn giữ được âm thanh và độ căng như ban đầu. Dây mi mỏng nhất nên cũng dễ bị hỏng và đứt nhất. Dây đàn violin được lên với cao độ sol – re – la – mi.

Những chi tiết bên trong

Bên trong đàn violin có hai bộ phận quan trọng: que chống và thanh dọc. Que chống bị kẹp giữa mặt trước và mặt sau của đàn, còn thanh dọc thì được dán lên phía trong của mặt trước, song song với dây đàn. Ngoài chức năng tăng cường sức chịu lực của mặt đàn, hai bộ phận trên còn có tác dụng truyền dao động của dây xuống hộp đàn.

Theo truyền thống, vĩ được làm từ pernambuco (chất lượng cao) hoặc gỗ vang (chất lượng thấp hơn). Cả hai loại gỗ đều lấy từ cây Caesalpina echinata; pernambuco là phần gỗ ở lõi của cây và màu tự nhiên đậm hơn. Pernambuco bền và nặng, có tính đàn hồi cao và truyền âm tốt, khiến nó trở thành loại gỗ lí tưởng để chế tạo vĩ. Dây vĩ làm từ lông đuôi ngựa, nhưng cũng có lúc lông nhân tạo được dùng để thay thế. Ngày nay, người ta còn dùng thủy tinh hữu cơ và sợi carbon để làm vĩ. Dây vĩ được phủ cô-lô-phan định kì để làm tăng độ ma sát với dây đàn. Vĩ cần phải được thay dây định kì, chủ yếu là do dây vĩ rất dễ bị mỏng đi do cọ xát trong quá trình chơi đàn. Dây vĩ bị chùng cũng cần được để ý. Dây vĩ được kéo căng nhờ một con ốc gắn ở quai (bộ phận mà người chơi giữ lấy khi đang chơi đàn). Vĩ dành cho violin dài khoảng 74,5 cm và rộng 3cm.

Lịch sử cấu tạo

Việc lắp ghép 70 bộ phận của cây đàn violin với nhau đòi hỏi sự khéo léo tuyệt vời mà hầu như không ai vượt qua được những nghệ nhân sinh sống giữa những năm 1650 và 1750 như Antonio Stradivari (1644-1737), Guiseppe Guarneri (1666-1710), Nicolo Amati (1596 -1684) và gia đình của họ tại Cremona, Ý.

Cấu tạo cây đàn violin đã trải qua một số lần thay đổi. Khi quy mô nhà hát bắt đầu mở rộng vào giữa thế kỉ 19, những nhạc cụ dây được yêu cầu phải phát ra âm thanh mạnh mẽ hơn, vì thế độ căng của dây được nâng lên bằng cách ngả bàn phím xuống. Dây ruột mèo được sử dụng cho đến năm 1700 khi dây sol thường được cuốn dây kim loại để tạo nên âm sắc sáng hơn. Đến nay dây thép đã trở nên phổ biến.

Lịch sử biểu diễn

Vào thế kỉ 14 và thế kỉ 15 những người nông dân kéo đàn cho những điệu nhảy vốn đã là một phần quen thuộc của đời sống nông thôn. Tuy nhiên sáng tác âm nhạc phát triển trong và sau thời kì Phục hưng đã làm cho violin trở thành một bộ phận chủ chốt của dàn nhạc, còn những nhà soạn nhạc như Monteverdi đã bắt đầu sử dụng nó một cách rộng rãi trong dàn nhạc vào thế kỉ 17. Cho đến khi đó nhạc cụ chủ yếu là các đàn dây thuộc họ viol – những nhạc cụ có bề ngoài giống nhưng có cấu tạo khác violin – nhưng âm sắc cao của violin và khả năng chơi những giai điệu nhanh và chính xác lại thích hợp hơn cho thứ âm nhạc mới được sáng tác vào thời Baroque. Năm 1700 Archangelo Corelli đã viết sáu bản sonata nhà thờ và sáu bản sonata thính phòng cho violin và dàn nhạc quy mô nhỏ. Bộ tác phẩm opus 5 này là một bản tổng kết cho các thể loại trong thế kỉ trước đó và đã được biểu diễn trên toàn châu Âu. Trong những năm tiếp theo sự khác biệt giữa nhạc nhà thờ và nhạc thính phòng đã biến mất.

Nhiều nhà soạn nhạc kiêm nghệ sĩ violin như Vivaldi, Tartini và Locatelli đã tạo nên những tác phẩm cho violin với độ phức tạp ngày càng cao. Tổ khúc Le quattro stagioni (Bốn mùa) của Vivaldi được viết vào năm 1725 nổi tiếng vào thời đó cũng không kém gì ngày nay. Bản thân Vivaldi là một nghệ sĩ violin thiên tài; có những lúc ông đã làm kinh ngạc khán giả khi chơi những điệu nhạc mà nhiều người xem là không thể chơi. Vậy mà ông còn sáng tác đến 220 bản concertokhác cho violin mà nhiều bản trong số đó đã chứng tỏ kĩ thuật và hòa âm đầy sáng tạo của Vivaldi.

Âm nhạc cho violin độc tấu đã có bước phát triển rất dài từ những điệu nhảy đồng quê, và cho đến cuối những năm 1600 những nhà soạn nhạc như Biber đã viết nên những bản nhạc dài hơn cho violin. Sáu bản sonata và partita cho violin được J.S. Bach sáng tác năm 1720 đến nay vẫn được xem là nền tảng cho trình diễn độc tấu, có một không hai cả về khía cạnh nghệ thuật và kĩ thuật của nhạc cụ này. Bộ tác phẩm âm nhạc này có quy mô khá lớn: mỗi partita hoặc sonata bao gồm một số chương nhạc; riêng bản partita số 2 có chương cuối là một bản chaconne – một tác phẩm dài 15 phút nhưng có tầm cỡ đến nỗi Brahms và Busoni sau này đã phổ thành bản nhạc cho piano.

Kĩ thuật chơi violin đã phát triển rất nhanh chóng do đòi hỏi ngày càng cao của âm nhạc. Mozart đã biểu diễn violin chuyên nghiệp khi còn rất trẻ và đã viết 26 sonata cho violin và đàn phím cùng 5 bản concerto trong đó 3 bản cuối cùng đã trở thành những tác phẩm hoà nhạc mẫu mực. Bản concerto được ưa chuộng nhất là bản số 5 với chương III được mang tên Hành khúc Thổ Nhĩ Kì.

Những thành tựu của Mozart là nguồn cảm hứng cho Beethoven và Schubert. Beethoven, tuy là một nghệ sĩ piano thiên tài nhưng lại không phải là một nhạc công violin tài giỏi. Tuy vậy Beethoven đã bắt đầu sáng tác cho violin từ sau thời của Mozart, nâng cao đòi hỏi về kĩ thuật đối với người chơi, nhấn mạnh sự hòa hợp giữa người chơi đàn phím và nghệ sĩ độc tấu. Concerto cho violin của Beethoven đã đặt ra một nền tảng mới. Mặc dù vậy Concerto cho violin của Beethoven đã không được hiểu một cách trọn vẹn cho đến khi Joseph Joachim – một nghệ sĩ violin trẻ tuổi – hồi sinh tác phẩm trong một buổi hòa nhạc do Mendelssohn chỉ huy vào năm 1844.

Joachim đã được nhiều nhà soạn nhạc đề tặng tác phẩm như Mendelssohn, Dvorak, Bruch, Brahms và Schumann. Bản Concerto số 1 của Bruch và bản Concerto của Mendelssohn là hai bản nhạc nổi tiếng nhất trong số đó. Tuy nhiên tác phẩm của Schumann – được viết khi tác giả đang đau ốm – là một nỗi thất vọng lớn đến nỗi Joachim vẫn giữ bản nhạc nhưng không biểu diễn vì lo ngại sẽ làm hỏng thanh danh của nhà soạn nhạc thiên tài ấy. Bản Concerto của Brahms được Brahms và Joachim hợp tác để viết nên được nhiều người coi là bản concerto cho violin chuẩn mực.

Concerto cho violin của Tchaikovsky được viết năm 1878 là một tác phẩm khó và cũng được ưa chuộng khác, nhưng đứng đầu về độ khó kĩ thuật phải kể đến những bản capriccio độc tấu được Nicolo Paganini sáng tác vào đầu thế kỉ 19. Kĩ thuật của Paganini gây sửng sốt đến nỗi người ta cho rằng xác của ông đã không được chôn tại Nice trong vùng đất thánh do tin đồn khả năng ông có được là do ma quỷ. Paganini có lẽ là nghệ sĩ violin chơi nhanh và kĩ thuật nhất từ trước tới nay: ông chơi bản Moto perpetuo của chính mình trong vòng 3:03 – tương ứng với 12 nốt một giây – điều này được ghi trong sách kỉ lục Guinness.

Thế kỉ 20 chứng kiến nhiều bản concerto cho violin mới tham gia vào kho tàng vốn đã rất khổng lồ, và hầu như tất cả những nhà soạn nhạc lớn đều đã từng viết thể loại này: Sibelius, Glazunov, Reger, Elgar, Bloch, Nielsen, Delius, Szymanowski, Schoenberg, Hindemith, Bartok, Walton, Britten, Berg, Stravinsky, Prokofiev, Khachaturian,Shostakovich… Những tác phẩm này phản ánh khá rõ tâm tư của người sáng tác. Concerto số 2 của Bartok được nhìn nhận như một trong những tuyệt tác của thế kỉ và được biểu diễn khá rộng rãi bất kể độ khó bất thường về kĩ thuật và nhạc cảm của nó. Concerto số 1 của Shostakovich được viết tặng David Oistrakh, được cất giấu trong ngăn kéo từ 1948 đến 1955 vì lí do chính trị. Trong khi Concerto của Elgar mơ mộng về một thế giới không có thật thì các sonata cho violin của Ravel lại phảng phất nét buồn. Concerto của Berg dù không được đón nhận từ buổi ra mắt do giai điệu khó nghe của nó đã được xem là một kiệt tác hiện đại và được đánh giá là ấm áp và cảm động. Schoenberg đã nói rằng bản Concerto của ông đòi hỏi người chơi phải dùng 6 ngón tay. Concerto của Khachaturian, tuy không có được danh tiếng tương xứng, là một tác phẩm mạnh mẽ và lôi cuốn, lấy cảm hứng từ âm nhạc của Armenia.

Đã có nhiều nhạc công chơi violin nổi bật, hình thành nên “kỉ nguyên vàng” vào giữa những năm 30 và những năm 50 của thế kỉ trước với những tên tuổi bậc thầy như Heifetz, Oistrakh, Szeryng, Ricci, Menuhin, Stern, Francescatti, Elman,Milstein và Grumiaux

TƯ VẤN GIA SƯ VIOLIN: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

– Email: giasutainangtre.vn@gmail.com

–  info@giasutainangtre.vn

Họ vĩ cầm

Họ vĩ cầm

Họ vĩ cầm là tên gọi của một nhóm các nhạc cụ được phát triển ở Ý vào thế kỷ 16.Các thành viên trong họ vĩ cầm “chuẩn” hiện nay bao gồm vĩ cầm (violon), vĩ cầm trầm (violahay đề cầm), trung hồ cầm (cello hay viôlôngxen), và đại hồ cầm (contrabass hay doublebass).

Những tên gọi của các thành viên trong họ vĩ cầm bắt nguồn từ chữ viola trong tiếng Ý, từ này lại bắt nguồn từ chữ vitula trong tiếng La Tinh trung đại (có nghĩa là “nhạc cụ có dây”).Vĩ cầm (violin) là “viola nhỏ”, còn loại đàn mang tên violone có tên nghĩa là “viola lớn” hay vĩ cầm đệm, trung hồ cầm (violoncello hay cello) là “violone nhỏ”. Chú ý là loại đàn violone không thuộc họ vĩ cầm hiện đại – vị trí của nó đã được thay thế bởi đại hồ cầm – một loại đàn mang các đặc tính tổng hợp của vĩ cầm và họ đàn viol.

Trong tiếng Việt, tên gọi của họ này là vĩ cầm vì người chơi đàn phải dùng một chiếc vĩ để khiến dây đàn rung tạo ra âm thanh.

 

Các thành viên trong họ vĩ cầm đều là các nhạc cụ dây dùng vĩ, tức là người nhạc công sẽ dùng một chiếc vĩ miết lên các dây đàn khiến các dây đàn rung lên và phát ra tiếng nhạc. Biên độ của âm vực mà các nhạc cụ trong họ vĩ cầm tạo ra dường như trùng lấp lên nhau, tuy nhiên âm thanh do chúng tạo ra và bản thân kích thước của mỗi loại đàn có thể được phân biệt rõ rệt với nhau. Vĩ cầm và vĩ cầm trầm đủ nhỏ để được đặt trên vai và cánh tay khi chơi, trong đó phần đuôi đàn được cằm của người nhạc công đè lên. Vĩ cầm trầm lớn hơn vĩ cầm và âm vực của nó nằm dưới một quãng năm đủ so với vĩ cầm. Kích thước lớn của viôlôngxen khiến nó phải được để dựng đứng, người nhạc công thì ngồi sao cho chiếc đàn được để đứng giữa hai chân mình. Âm vực của viôlôngxen nằm dưới một quãng tám so với vĩ cầm trầm. Đại hồ cầm là lớn nhất, nó cũng được dựng đứng khi chơi và người nhạc công phải đứng hay ngồi trên một chiếc ghế cao. Âm vực của đại hồ cầm nằm dưới viôlôngxen một quãng chín thứ, một quãng tám hay một quãng chín.

Trong khi viôlôngxen (được phát triển từ vĩ cầm đệm) cùng với vĩ cầm trầm và vĩ cầm được khẳng định là những thành viên chính thức của dòng họ vĩ cầm nguyên thủy (viola da braccio), nguồn gốc của đại hồ cầm có nhiều điểm tương đối phức tạp. Đại hồ cầm đôi khi được xem là thành viên của họ đàn viol do phần vai rất dốc, do âm thanh nó tạo ra, the practice of some basses being made with more than four strings, and its sometimes flat back. Một số ý kiến chỉ ra rằng tương quan không có nghĩa là liên quan, và cho rằng sự giống nhau về bề ngoài đó không phải là do tùy ý hay là do chúng có quan hệ gì bới họ đàn viol. Các ý kiến này chú ý đến cấu trúc bên trong của đại hồ cầm, cấu trúc của nó bao hàm một am (sound post) và một cầu dọc (bass bar) giống như các thành viên họ vĩ cầm và đây là bằng chứng nặng cân hơn rất nhiều so với các yếu tố bên ngoài. Xét về nguồn gốc lịch sử, đại hồ cầm đã được dùng như là loại đàn có âm vực thấp nhất trong dòng họ vĩ cầm.

Tất cả các nhạc cụ dây đều có hình dạng, thành phần, cấu trúc và chức năng tương tự nhau, và họ đàn viol được xem là có nhiều điểm gần gũi so với họ vĩ cầm. Tuy nhiên các nhạc cụ của hai họ này vẫn được tách bạch rõ ràng với nhau vì những khác biệt trong hình dạng, cách chơi và trong lịch sử hình thành. Một chiếc đàn thuộc họ vĩ cầm có bốn dây, được điều âm bằng các quãng năm (ngoại trừ đại hồ cầm là quãng bốn), phần cần đàn không được chia thành các phím, có 4 chốt chỉnh dây hình cầu, và luôn luôn có am và cầu dọc nằm trong lòng ngựa đàn. Ngược lại, họ viol thường có 5-6 dây, cần đàn được chia thành các phím, được điều âm theo các quãng bốn và quãng ba, có vai dốc và không nhất thiết phải có am hay cầu dọc.

 

         Trung Tâm Gia Sư Tài Năng Trẻ

         ĐT: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

http://hocviolin.net/

 

Bé mấy tuổi thì nên cho học Piano và violin

Bé mấy tuổi thì nên cho học Piano và violin

Trong cuộc sống phức tạp hiện nay, phần vì công việc, phần vì cuộc sống, phần vì mải quan tâm đến vấn đề cơm áo gạo tiền. Các bậc làm cha, làm mẹ mặc dù rất quan tâm đến những đứa trẻ của mình, nhưng việc này vẫn bị chi phối không hề nhỏ. Khi sinh con ra, ai ai cũng muốn con mình thật xinh đẹp, ngoan ngoãn và cũng thật tài giỏi. Những giữa bộn bề cuộc sống như vậy, làm sao để bạn có thể đem lại cho con bạn những điều kiện tốt nhất, những môi trường phù hợp nhất cho sự phát triển của trẻ.

Ngoài các chương trình học mà bé được học ở trường, ở lớp thì những khóa học ngoại khóa là cực kỳ quan trọng, những khóa học này sẽ giúp bé phát triển mạnh mẽ về cả thể chất lẫn tâm hồn, làm cho bé khỏe mạnh hơn, thông minh hơn.

Vì vậy, bạn hãy khuyến khích con bạn nên tham gia vào các khóa học như chơi đàn piano, đàn violin để cho bé được tiếp xúc với âm nhạc, tiếp xúc với môi trường và làm cho bé được phát triển toàn diện hơn. Nhưng điều quan trọng nhất ở đây chính là lựa chọn thời điểm nào cho trẻ học để đạt được hiệu quả cao nhất. Muốn trả lời câu hỏi này thì cần phải chia rõ từng môn ngoại khóa riêng biệt. Theo nghiên cứu của các nhà tâm lý trên thế giới, chúng tôi đã tổng hợp lại ở một số môn ngoại khóa như sau:

1. Học đàn piano

Đàn piano là loại nhạc cụ được gọi là ông vua của tất cả các loại nhạc cụ. Âm thanh nó được tạo ra từ việc nhấn tay vào bàn phím để búa đàn gõ vào dây đàn. Để chơi loại nhạc cụ này, trẻ phải có một mức độ phát triển về thể chất cũng như nhận thức để có thể phối hợp được giữa các ngón tay của 2 bàn tay. Lực bấm, kích thước bàn tay và đặc biệt là cảm giác âm thanh có thể phân biệt được sự khác nhau giữa các âm sắc cũng ảnh hưởng đến việc học đàn piano của bé. Ví thế độ tuổi phù hợp nhất để có thể học được loại nhạc cụ này là 4 -5 tuổi. ở những tuổi nhỏ hơn thì bạn nên cho trẻ thưởng thức nhiều bản nhạc được chơi bởi loại nhạc cụ Piano này.

2. Học đàn Violin

Violin là là một trong những loại nhạc cụ được đánh giá khó chơi. Nhưng việc học Violin lại tạo cho bé những khả năng về âm nhạc vượt trội, làm cho con người trẻ trở nên nhẹ nhàng, lạc quan và yêu thiên nhiên. Cũng như học đàn piano, việc học Violin cũng cần phải bấm các dây đàn thì mới có thể tạo nên được âm thanh nhẹ nhàng và du dương. Vì thế nên tay bé phải cứng thì mới có thể bấm dây đàn được tốt cho nên độ tuổi để học loại đàn này là từ 5 đến 6 tuổi.

     Trung Tâm Gia Sư Tài Năng Trẻ

         ĐT: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

http://hocviolin.net/

CÂY VĨ CẦM BA DÂY

CÂY VĨ CẦM BA DÂY

Nhiều người trong chúng ta hẳn chưa biết câu chuyện về buổi hòa nhạc ngày 18 tháng 11 năm 1995 ở Lincoln Center của Itzhak Perlman, nghệ sĩ đàn violon. Nếu như bạn biết ông, bạn cũng sẽ biết ngay cả việc bước lên bục sân khấu đối với ông cũng là một cố gắng lớn. Itzhak Perlman bị bệnh bại liệt từ nhỏ. Với hai chân liệt hẳn, ông phải chống nạng dò từng bước một lên sân khấu. Nhìn ông bước lên sân khấu là cả một cảnh tượng: ông bước từng bước một, đau đớn một cách vương giả, cho đến khi ông lần tới được chiếc ghế của ông. Sau đó ông ngồi xuống, từ tốn, đặt đôi nạng xuống sàn, bỏ những chiếc kẹp khỏi ống quần, gập một chân lên trước và duỗi một chân ra phía sau. Rồi ông cúi xuống, cầm lấy chiếc đàn violon, hất đầu ra hiệu cho nhạc trưởng và bắt đầu chơi nhạc.

Khán giả đã quen với cảnh tượng ấy. Họ ngồi chờ đợi một cách yên lặng  khi ông lần bước qua sân khấu. Họ chờ ông tháo bỏ những chiếc cặp khỏi ống quần. Họ chờ tới khi ông sẵn sàng chơi nhạc.

Nhưng lần này, có cái gì đó không hay đã xảy ra. Ngay sau khi ông vừa chơi được mấy nốt nhạc đầu, một dây đàn đứt phựt. Bạn có thể nghe âm thanh đó vang trong phòng hòa nhạc. Không thể nhầm lẫn về âm thanh ấy, không thể nhầm lẫn điều mà Itzhak Perlman sẽ phải làm.

Mọi ngưòi thầm nghĩ “Tội nghiệp Itzhak Perlman. Ông ấy sẽ phải đứng dậy, cài lại ống quần, lấy đôi nạng, đi qua sân khấu để thay dây đàn hoặc lấy một cây violon mới”

Nhưng Itzhak Perlman không làm vậy. Thay vào đó, ông chờ một giây, nhắm mắt lại và sau đó ra hiệu cho nhạc trưởng bắt đầu lại. Dàn nhạc chơi tiếp, và ông bắt đầu chơi lại từ đúng chỗ mà ông bỏ dở. Và ông chơi với một sức mạnh, một cảm xúc, một sự trong sáng tuyệt vời mà khán giả chưa bao giờ từng được nghe.

Tất nhiên, ai cũng biết không thể chơi một bản nhạc chỉ với ba dây đàn. Tôi biết điều đó, bạn biết điều đó. Nhưng đêm ấy,  Itzhak Perlman từ chối biết điều đó. Bạn có thể hình dung ông đang sửa, chỉnh với một tốc độ như thế nào trong đầu. Có những thời điểm, ông khiến cho những dây còn lại của cây đàn phát ra những âm thanh mà khán giả chưa biết đến bao giờ.

Khi bản giao hưởng kết thúc, một sự im lặng kỳ diệu tràn ngập gian phòng. Sau đó tất cả đứng cả dậy và vỗ tay vang dội. Tiếng vỗ tay tràn ngập tất cả các góc của phòng hòa nhạc, mọi người vỗ tay, gào thét, làm tất cả những cử chỉ mà họ có thể làm để khiến Itzhak Perlman hiểu họ biết ơn ông thế nào về điều kỳ diệu ông đã làm tối hôm đó.

Ông mỉm cười, gạt mồ hôi trên trán, sau đó ông nói khe khẽ, trầm ngâm và sùng kính: “Các bạn biết đấy, đôi khi nghĩa vụ của một nghệ sĩ là khám phá ra anh có thể làm gì  cho âm nhạc chỉ với những thứ anh có.”

Và phải chăng điều kỳ diệu đó chính là cuộc sống, và nó đúng không chỉ với Itzhak Perlman và các khán giả trong cái đêm tháng 11 lạnh lẽo đó ở New York. Nó đúng với tất cả chúng ta, những người làm nghệ thuật. Cây đàn violon vốn có bốn dây, nhưng chỉ đến khi nó còn có ba dây, người nghệ sĩ thực thụ mới cảm thấy còn biết bao sức mạnh tiềm ẩn trong ba dây đàn mà anh chưa khám phá được. Chúng ta đang sống trong thời đại của Internet, của những phương thức biểu hiện mới. Các họa sĩ trẻ hăm hở với những cuộc biểu diễn sắp đặt, trình bày. Các nhà thơ trẻ đòi chôn cất “Thơ Mới”. Tất cả những điều đó đều rất đáng mừng. Nhưng đã có mấy người trong số họ chịu suy nghĩ họ sẽ làm gì với một chiếc đàn violon có ba dây trong một đêm hòa nhạc?

Trong một bài viết gần đây, nhà văn Nguyễn Quốc Trụ có nhắc tới “xưởng văn chương tiềm năng” Oulipo của hai nhà văn Pháp Raymond Queneau và Francois Le Lionnais. Xưởng văn chương thử nghiệm này đã sản sinh ra cho nước Pháp và văn học thế giới những tài năng lớn như Queneau, Le Lionnais, Roussel, Roublaud, Perec, Calvino. Những thử nghiệm của họ hướng tới những cải cách tân kỳ, đem áp dụng toán học, logic học, vật lý học vào để “nhào nặn và tái sắp xếp” hiện thực (như Calvino “xây dựng lớp lang một cuốn sách theo những hình vuông Greimas”). Nhưng cái quan trọng hơn, đó là ý thức“cưỡng ép hệ thống” của họ khi sáng tác một tác phẩm văn học. Georges Perec viết một cuốn tiểu thuyết không có nguyên âm “e”…hoàn toàn không phải là ý muốn chơi trội. Ðó chính là cái cách ông “cưỡng ép hệ thống”-hay là tự dứt đứt đi một dây trên chiếc đàn violon của mình để bắt buộc mình tìm kiếm những cách diễn đạt hoàn toàn mới mẻ. Xưởng văn chương tiềm năng này là công xưởng của những lề luật mới, của sự gò bó. Các nhà văn muốn chính sự gò bó này là cú huých thúc đẩy cảm hứng sáng tạo của nhà văn. Một thành viên của nhóm nói “văn chương không có chỗ cho sự ngẫu nhiên”. Nếu đợi cho tới lúc Nàng Thơ gõ cửa, chắc nhà văn đã kịp chết già. Khi đối diện với một sự gò bó, nhà văn có hai lựa chọn: hoặc tuân theo nó hoặc chống lại nó. Nhưng ngay thái độ tuân phục cũng là tuân phục một cách gò bó, bởi sự tuân phục này khiến anh phải chống lại các giá trị văn hoá tự thân mà anh đang có. Cả hai phản ứng này đều thúc đẩy người nghệ sĩ sáng tạo. Nhưng một sự “gò bó” chỉ có giá trị khi nó là một sự gò bó thực sự- giống như chiếc dằm cắm chặt vào kẽ chân của chú ngựa đua. Một khi sự gò bó đó đã biến thành khuôn mẫu, thành một thói quen, thì khi đó nó không còn giá trị nữa, và xưởng văn chương tiềm năng này lại phải “sản xuất” ra cho nhà văn một “bà cô nhức răng” khác. Thơ Mới thực sự khởi sắc khi nó tuyên chiến với những niêm luật khắt khe của thơ cũ, dù đã có lúc chính niêm luật khắt khe đó đã sản sinh ra những bài Ðường thi bất hủ. Khi đạt được sự tự do mà nó muốn có, Thơ Mới mất đi cái “sức chống lại” đã từng là động lực cho sự phát triển của nó. Và khi đó, sau một giai đoạn thịnh trị, không có gì ngạc nhiên khi nó lâm vào ngũ cụt. Sức cản chính của văn học Việt nam hiện nay, lạ lùng thay, lại ở chỗ chúng ta không nhìn thấy sức cản ở đâu.
Nhiều nhà phê bình hội họa sẽ còn tốn thời gian và giấy bút tán tụng cho “thời kỳ lam”, “thời kỳ nâu” của Bùi Xuân Phái. Họ không biết rằng, những bức tranh phố cổ tuyệt đẹp dùng toàn nâu hay lam của ông có một lý do rất đơn giản: vào những năm khó khăn đó của thời kỳ bao cấp, có những lúc, cửa hàng của Hội Mỹ thuật tại 51 Trần Hưng Ðạo chỉ có mầu lam hay mầu nâu để bán cho các hội viên. Còn rất nhiều những thách thức ngẫu nhiên khác đã khiến cho kho tàng văn học thế giới phong phú lên nhiều. Nếu Tào Thực không bị bắt buộc phải làm thơ trong bẩy bước, O’Henry không phải chứng minh ông có thể viết một truyện ngắn về tờ thực đơn ông cầm trên tay, Tchekhov không sẵn sàng viết về bao thuốc lá nếu được yêu cầu…hẳn chúng ta đã thiếu đi một bài thơ “que đậu nấu hạt đậu”, một “Tờ thực đơn”…Những thách thức đó, tuy vậy, vẫn chỉ là những thách thức ngẫu nhiên. Một người viết nên luôn có ý thức có một “xưởng văn học tiềm năng” trong đầu, một loại công xưởng không ngừng tự sản xuất cho mình những thách thức mới-chống lại những công thức đã cũ, hoặc chống lại chính ý nghĩ rằng những công thức đó đã cũ. Giống như con bò tót ngang bướng, nhà văn lì lợm húc đầu vào bức màn đỏ chống lại ý nghĩ rằng trên đời có những thứ gọi là “không thể”!

Thứ “không thể” thứ nhất chính là chiếc hộp bé xíu mà có người gọi là “cái thế giới-được-gọi-là-của-chúng-ta”, cái thế giới thường nhật tẻ nhạt trong đó có anh có tôi.  Hãy thứ trao cho mình một con mắt vượt ra ngoài thế giới ấy, thử thách thức những định luật vật lý về không gian và thời gian mà chúng ta hằng tin, bạn sẽ thấy thế giới đó sẽ thực sự biến đổi trong sáng tạo của chúng ta, để người đọc chúng còn có thể than tiếc cho “cuốn sách thì ngắn mà cuộc đời dài quá”. Hoặc ngược lại, bạn hãy chứng minh rằng thế giới này không hề tẻ nhạt như vậy, rằng  mỗi giây phút trôi qua đều chứa đựng trong nó bao nhiêu câu chuyện chưa từng được khám phá.

Thứ “không thể” thứ hai, là ý nghĩ mọi hình thức có thể sáng tạo đã được sáng tạo. Toàn những chuyện “thuần tuý hình thức”- ai đó có thể bĩu môi phán vậy! Ðúng thế, nhà văn chúng ta đã quen chơi trò Ðấng Sáng tạo với quyền sinh quyền sát trong tay, nay hãy tưởng tượng đến việc chính chúng ta bị ném vào một thế giới qui ước, trở thành những con rối trong tay những thế lực siêu phàm có tên gọi là hình thức đó. Người nghệ sĩ thực thụ là người  không chấp nhận ý nghĩ có thể “cũ người” nhưng vẫn “m���i ta“. Ðập vỡ một thế giới không có gì là khó, nhưng để xây dựng nên một thế giới khác, anh không thể không tạo ra những lề luật, những mô hình mới, những cấu trúc mới. Một trí tưởng tượng phong phú của những năm năm mươi của thế kỷ trước sẽ hình dung ra một thế giới văn chương trong đó tiểu thuyết không có nhân vật, không có cốt truyện, truyện ngắn không có kết thúc, thơ không có vần, thời gian của truyện không có khởi đầu và không có kết thúc. Một trí tưởng tượng khác của cuối thế kỷ XX sẽ đưa nhà văn đến một thế giới văn chương ở đó tiểu thuyết có thể đọc từ hai phía, từ trang đầu tới trang cuối và từ trang cuối tới trang đầu, trở thành hai câu chuyện khác nhau; hay những cuốn tiểu thuyết được viết dưới dạng mục từ trong cuốn từ điển của một chủng tộc đã bị tiêu diệt, hoặc dưới hình dạng của những lá bài…vv và vv. Vậy đâu là thế giới văn chương của thế kỷ XXI? Liệu nhà văn Việt nam có dũng cảm đưa ra câu trả lời hay mãi mãi chỉ là kẻ theo đuôi?

Thách thức thứ ba còn khó vượt qua hơn nhiều. Ðó là làm nên những điều kỳ diệu từ cái mà anh đang có, chứ không phải là những cái mà anh ta tưởng là đang có. Con người có thể rất mạnh mẽ khi được trang bị những phương tiện hiện đại, nhưng hãy ném anh ta lên một hoang đảo với một bao diêm, ta sẽ xem anh ta có thực sự mạnh để dựng lên một mái ấm khiến anh ta có khả năng tồn tại. Hãy lấy đi thanh kiếm trên tay kiếm sĩ và hãy xem cái cách anh ta chiến đấu chống lại kẻ địch. Hãy thử bắt đầu việc sáng tác một bài thơ bằng việc nghĩ xem liệu ta có thể làm một bài thơ hay mà không có tất cả những kỹ thuật, những hình thức mà ta quen có. Hãy thử sống trong một thế giới với những cây vĩ cầm chỉ có ba dây.

Những người ham đọc kiếm hiệp đều biết chuyện những “cao thủ võ lâm” thành danh cuối đời sợ nhất chuyện “lâm vào cảnh tịch mịch, phát phiền mà chết”. Hình ảnh mới nghe qua có vẻ thơ mộng về những nhà văn “trăn trở trước trang giấy trắng” chính là cõi “tịch mịch” của một cuộc sống sáng tạo không tự tạo cho mình những thách thức, thiếu đi những lực cản thực sự để anh phải vượt qua. Cuộc sống“tịch mịch” trưởng giả ấy, chẳng mấy chốc sẽ biến thành “pháp trường trắng” xuống đao khai tử đời sống sáng tác của bất cứ “cao thủ” nào trong làng văn chương.

Trung Tâm Gia Sư Tài Năng Trẻ

         ĐT: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

http://hocviolin.net/

Học violin dễ hay khó ?

Học violin dễ hay khó ?

Mỗi lần, mọi người nghe “hắn” chơi đàn xong. Ai cũng hỏi, nhất là các bạn trẻ: “Chú ơi (anh ơi) chơi Violon có khó không chú?

“Cháu bây giờ muốn học để chơi mấy bản nhạc thì phải học mất bao lâu hả chú?”

Rồi có những ông – bà hơi sồn sồn hỏi:

“Tuổi của tui bây giờ muốn học cho xả sì trét zậy tui còn học được hay không?”

“Nghe chú chơi đờn Violon thấy mà ham, lần này cháu sẽ quyết tâm quyết chí tập Violon để chơi, vậy chú dậy cho cháu nghen!”…

“Vậy đàn Violon giá bao nhiêu tiền? Ai là người đã chế tạo ra cây đờn này…?”

Biết bao nhiêu câu hỏi mà “hắn” phải trả lời cho những người đã nghe “hắn” chơi và ái mộ “hắn”.

Mỉm cười sung sướng “hắn” trả lời tất cả, tuy rằng lúc này – sau khi biểu diễn cho mọi người nghe “hắn” rất mệt. Mệt từ trong sâu thẳm của tâm hồn “hắn” mệt ra. Nó âm thầm và âm ỉ…

Đôi lúc “hắn” nghĩ: “Thà rằng cho “hắn” bửa củi hay làm những công việc nặng nhọc tay chân…Chỉ cần nghỉ một lát, bồi dưỡng món gì bô bổ một chút hay cùng lắm là nằm ngủ một chút, sức khỏe trở lại như trước khi “hắn” chơi đàn. Nhưng đây là lao động của sự trí tuệ lẫn vận động, mệt từ trong mệt ra nhưng thỏa mãn, vì mình đã biểu diễn thành công rồi những tràng vỗ tay hoan nghênh không dứt…Tất cả dành cho “hắn”.

“Hắn” bắt đầu học cây đàn Violon từ năm 12 tuổi – được học hành chính quy ở Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia VN). Hồi ở nhà, trước khi thi vào trường khoảng 2 năm, anh của “hắn” đã dậy “hắn” bằng cây Violon ¾ cỡ trung. Mỗi lần tập, tiếng đàn phát ra như con mèo hen kêu Ò è E e  Ò ò E e…nghe chỉ muốn bịt lỗ tai…” Hắn khổ sở về điều đó…

Lũ bạn thấy “hắn” kéo đàn, có đứa nói:

“Mày kéo đàn như kéo Nhị (đàn Cò) ở đám ma!”

Thiệt là muốn độn thổ xuống đất khi có những đứa con gái trong lớp cũng nhận xét như vậy!”

Violon ơi là… Violon ơi! “Hắn” than thở!

Đau cổ vẹo đầu, tay mỏi, lưng đau, chân đứng rã rời…Nhiều lúc “hắn” nản, bỏ tập. Nhưng những trận roi đòn của Bố “hắn” làm hắn sợ…và cứ như vậy “hắn” cứ miễn cưỡng phải Ò e Ò e…tập 2 tiếng trong một ngày theo thời khóa biểu do bố nó đặt ra.

Rồi cho tới một ngày nào… “hắn” bắt đầu thấy thích. Bởi thành quả lao động miệt mài, bởi nhớ những trận roi đòn, bởi những lần “hắn” và bố đi nghe nhạc…Đã xúc tác lên men trong tâm hồn “hắn” từ khi nào. Cho tới giờ “hắn” không nhớ được là khi nào khởi đầu cho sự đam mê ấy…

Các bạn thân mến, mẩu chuyện trên của “Hắn” là câu chuyện của ngày xửa ngày xưa đồng thời cũng là lời giáo đầu để hầu chuyện các bạn.

Bây giờ là chuyện của tớ, chuyện của ngày hôm nay, nó có thể hạn hẹp ở một mức độ nào đó, nhưng hy vọng rằng: Sẽ giải đáp tới các bạn một phần nào về cây Violon mà người ta vẫn ví von là: Bà Chúa (Ông Hoàng) của Âm nhạc cũng như trong dàn nhạc giao hưởng và nhạc nhẹ…

Cây đàn này người Pháp gọi là: Violon, người Ý gọi: Violino còn người Anh: Violin, còn ở xứ Ta gọi là: Vĩ cầm. nó ra đời tại nước Ý vào thế kỷ thứ 16.

Violon là dòng nhạc Dây và gia đình dây này có tất cả 4 người con. Con Cả tên là Violon kế tới người em là Viola (Violon Alto) rồi tiếp theo là Violon Cello và tới người em út Contrebass (út nhưng to béo ục ịch nhất).

Hôm nay ta chỉ nói chuyện về người anh Cả thôi nhé, còn bố mẹ nó (người đã đẻ ra cây Violon) thì tớ cũng như các nhà nghiên cứu trên thế giới cũng xin chịu vì xa xưa quá rồi và… người nói thế này, người nói thế kia… không ông nào chịu ông nào…Vậy thôi, không bàn ở đây.

Nhưng theo ý tớ thì nên gọi ông bà thân sinh ra Violon là Mr Ý cho nó tiện được không?

Violon là loại đàn khó nhất trong tất cả các loại đàn hiện có mặt trên thế giới này các bạn! Tớ sẽ nói ở sau là nó khó thế nào.

Nhưng có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng: Thế giới công nhận (chứ không phải là tớ) đây là nhạc cụ có rất nhiều tính năng kỹ thuật cùng kỹ sảo để biểu hiện mọi thể loại nhạc như: Vui, buồn, nỉ non, trầm buồn, hùng tráng, tươi sáng, chim chóc…Say sưa, trìu mến, trữ tình, kiêu hãnh cùng muôn mầu muôn vẻ trong cuộc sống.

Vì thế nó là loại nhạc cụ độc tấu được nhiều nhạc sĩ ưa chuộng. Muốn giỏi thì phải TẬP LUYỆN song song với NĂNG KHIẾU BẨM SINH.

Các bạn chú ý nhé, NĂNG KHIẾU là vô cùng quan trọng.

Để trở thành một soliss tài năng bạn phải học từ khi rất nhỏ (lứa tuổi tiểu học). Tớ lấy một thí dụ để so sánh như thế này:

Trong 10 người học Violon (từ lúc nhỏ) thì giỏi lắm là có 1 hay 2 người là trở thành Solist (người biểu diễn độc tấu) còn lại thì là cỡ trung trung hay tầm kha khá mà thôi.

Còn các ngành nghề khác như: Bác sĩ, Kỹ sư…10 người học. Cố gắng chăm chỉ, chịu khó…là có thể thành đạt (đa số) rất cao. Vì vậy tớ mới nói NĂNG KHIẾU đi đôi với KHỔ LUYỆN quan trọng đối với người học đàn như thế nào.

Violon có tất cả 4 dây đàn với nhiều âm vực khác nhau như: Dây Mi tươi sáng, vang, âm sắc càng lên cao càng sắc. Dây La mềm mại dịu dàng. Dây Rê đầy đặn, gần với giọng hát. Dây Sòn đầy đặn, mãnh liệt, trầm hùng và có kịch tính. Nó có thể đạt sắc thái âm thanh từ cực nhỏ tới cực lớn.

Cái khó của Violon so với các nhạc cụ khác:

1. Violon không có phím ngăn cách rõ ràng giữa dây nọ sang dây kia.

2. Ngón tay bấm trên phím chỉ là theo cảm giác (có qui định) vì thế nếu tay bấm chỉ cần xê dịch 1mili là tiếng đã khác (không chính xác).

3. Sử dụng Vĩ để kéo đàn (Acchert).  Ngày xưa dây của vĩ làm bằng đuôi con ngựa trắng, sau dùng nilon. Phải sử dụng nhựa thông (Colophane) chà lên dây vĩ để có độ ma sát, nếu không khi kéo dễ trơn trượt.

4. Tập kẹp đàn vô cổ và tập kéo vĩ rất quan trọng, khi kéo sao cho trên một dây không chạm vào dây kế bên. Tiếng kéo phải đều và rõ ràng có khi phải mất 2 tháng chỉ để tập kéo vĩ để không chạm dây.

5. Tập phải đúng cao độ cùng phối hợp nhịp nhàng với kéo vĩ. Tay cầm vĩ nếu không miết đều sẽ tạo ra những âm thanh khó chịu – như mèo hen kêu…

6. Tư thế đứng thẳng, không gù lưng. Đứng lâu rất mỏi…

Đàn Piano (dương cầm) hay đàn Orgal chỉ cần gõ nhẹ vào phím là ra âm thanh chuẩn xác lại được ngồi đánh. Rất dễ học, khi học không nản vì nghe thấy âm thanh chuẩn rõ ràng hay hay…Hay đàn Guitare có phím chia khoảng cách rất rõ ràng. Vì vậy Violon là khó học, học rất lâu và phải tập hàng ngày mới chơi và tiến bộ được.

Nhưng nói như vậy các bạn trẻ không phải là không học được và nếu chịu khó tập chăm chỉ thì chơi các ca khúc thông thường có thể được. Nhưng để thuyết phục người nghe phải PHỤC LĂN thì tớ không dám nói đâu nhé. Để người chơi với các lứa tuổi. Violon có 3 cỡ  đàn: Người lớn cỡ đàn thông thường như các bạn đã thấy. Cỡ 13,14 tuổi dùng đàn cỡ ¾ và cho cá em nhỏ 8,9,10 tuổi thì dùng cỡ nhỏ ½.

Đàn Violon tốt hiện nay thường là của Ý, của Áo rồi tới Pháp…Giá đàn cũng tùy theo mỗi giá trị của cây đàn, đàn càng xưa càng có giá và nghe âm thanh cực hay. Đàn làm bằng gỗ cây thông để lâu phải được sấy kỹ lưỡng. Có những đàn dành cho nghệ sĩ Violon độc tấu nổi tiếng lên tới vài trăm ngàn usd thậm chí tới cả triệu usd. Những cây đàn do các nghệ sĩ nổi tiếng thế giới có từ thế kỷ 18 hay 19 còn lại được cất giữ bảo vệ nghiêm ngặt, nó chỉ được lấy ra sử dụng cho một nghệ sĩ cực kỳ nổi tiếng và đoạt giải thưởng Violon quốc tế biểu diễn trong một thời gian nhất định. Biểu diễn xong phải trả lại cho Viện Bảo tàng Âm nhạc…Chứng tỏ nó giá trị quý giá thế nào.

Bậc thày về biểu diễn Violon là Nhạc sĩ Paganini (thế kỷ 18)

Có một câu chuyện như thế này để thấy tài năng của Paganini: Ông được nhà Vua mời biểu diễn trong cung điện, trong khi đang diễn tấu bài nhạc, vô tình 2 dây bị đứt. Như nhạc sĩ khác phải ngưng lại lắp dây mới chơi tiếp. Nhưng Paganini thì không, ông chứng tỏ tài năng xuất chúng của mình: chỉ với 2 dây thay vì 4 dây. Ông vẫn chơi một cách xuất thần bản nhạc đó từ đầu cho tới cuối. Mọi người vô cùng thán phục…

Câu chuyện về cây đàn Violon còn dài, nếu nói về nó – Tớ có thể nói “ngàn lẻ một đêm” cũng được, nhưng thôi, vậy là cũng tạm cho bè bạn quan tâm tới: Những khái niệm nhất định.

Tớ hoan nghênh những bạn có máu đam mê cây đàn này. Khó thì thiệt khó đấy nhưng nếu quyết tâm thì vẫn có thể thực hiện được mong muốn. Viết tới đây tớ lại nhớ câu nói dài dài của Nghệ sĩ nấu bếp nổi tiếng người Mỹ gốc Trung Quốc Yang King Cúc? (Yan can cook)  Tớ xem trên TiVi:

“Yan làm được, thì các bạn cũng làm được” và tớ xin phép mượn lời câu nói này để nói với các bạn cho gần gũi thân tình: “HẮN chơi VIOLON được, thì các BẠN cũng chơi Cò Tây được” làm phần kết của bài viết này.

   Trung Tâm Violin Tài Năng Trẻ

         ĐT: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

http://hocviolin.net/