Họ vĩ cầm

Họ vĩ cầm

Họ vĩ cầm là tên gọi của một nhóm các nhạc cụ được phát triển ở Ý vào thế kỷ 16.Các thành viên trong họ vĩ cầm “chuẩn” hiện nay bao gồm vĩ cầm (violon), vĩ cầm trầm (violahay đề cầm), trung hồ cầm (cello hay viôlôngxen), và đại hồ cầm (contrabass hay doublebass).

Những tên gọi của các thành viên trong họ vĩ cầm bắt nguồn từ chữ viola trong tiếng Ý, từ này lại bắt nguồn từ chữ vitula trong tiếng La Tinh trung đại (có nghĩa là “nhạc cụ có dây”).Vĩ cầm (violin) là “viola nhỏ”, còn loại đàn mang tên violone có tên nghĩa là “viola lớn” hay vĩ cầm đệm, trung hồ cầm (violoncello hay cello) là “violone nhỏ”. Chú ý là loại đàn violone không thuộc họ vĩ cầm hiện đại – vị trí của nó đã được thay thế bởi đại hồ cầm – một loại đàn mang các đặc tính tổng hợp của vĩ cầm và họ đàn viol.

Trong tiếng Việt, tên gọi của họ này là vĩ cầm vì người chơi đàn phải dùng một chiếc vĩ để khiến dây đàn rung tạo ra âm thanh.

 

Các thành viên trong họ vĩ cầm đều là các nhạc cụ dây dùng vĩ, tức là người nhạc công sẽ dùng một chiếc vĩ miết lên các dây đàn khiến các dây đàn rung lên và phát ra tiếng nhạc. Biên độ của âm vực mà các nhạc cụ trong họ vĩ cầm tạo ra dường như trùng lấp lên nhau, tuy nhiên âm thanh do chúng tạo ra và bản thân kích thước của mỗi loại đàn có thể được phân biệt rõ rệt với nhau. Vĩ cầm và vĩ cầm trầm đủ nhỏ để được đặt trên vai và cánh tay khi chơi, trong đó phần đuôi đàn được cằm của người nhạc công đè lên. Vĩ cầm trầm lớn hơn vĩ cầm và âm vực của nó nằm dưới một quãng năm đủ so với vĩ cầm. Kích thước lớn của viôlôngxen khiến nó phải được để dựng đứng, người nhạc công thì ngồi sao cho chiếc đàn được để đứng giữa hai chân mình. Âm vực của viôlôngxen nằm dưới một quãng tám so với vĩ cầm trầm. Đại hồ cầm là lớn nhất, nó cũng được dựng đứng khi chơi và người nhạc công phải đứng hay ngồi trên một chiếc ghế cao. Âm vực của đại hồ cầm nằm dưới viôlôngxen một quãng chín thứ, một quãng tám hay một quãng chín.

Trong khi viôlôngxen (được phát triển từ vĩ cầm đệm) cùng với vĩ cầm trầm và vĩ cầm được khẳng định là những thành viên chính thức của dòng họ vĩ cầm nguyên thủy (viola da braccio), nguồn gốc của đại hồ cầm có nhiều điểm tương đối phức tạp. Đại hồ cầm đôi khi được xem là thành viên của họ đàn viol do phần vai rất dốc, do âm thanh nó tạo ra, the practice of some basses being made with more than four strings, and its sometimes flat back. Một số ý kiến chỉ ra rằng tương quan không có nghĩa là liên quan, và cho rằng sự giống nhau về bề ngoài đó không phải là do tùy ý hay là do chúng có quan hệ gì bới họ đàn viol. Các ý kiến này chú ý đến cấu trúc bên trong của đại hồ cầm, cấu trúc của nó bao hàm một am (sound post) và một cầu dọc (bass bar) giống như các thành viên họ vĩ cầm và đây là bằng chứng nặng cân hơn rất nhiều so với các yếu tố bên ngoài. Xét về nguồn gốc lịch sử, đại hồ cầm đã được dùng như là loại đàn có âm vực thấp nhất trong dòng họ vĩ cầm.

Tất cả các nhạc cụ dây đều có hình dạng, thành phần, cấu trúc và chức năng tương tự nhau, và họ đàn viol được xem là có nhiều điểm gần gũi so với họ vĩ cầm. Tuy nhiên các nhạc cụ của hai họ này vẫn được tách bạch rõ ràng với nhau vì những khác biệt trong hình dạng, cách chơi và trong lịch sử hình thành. Một chiếc đàn thuộc họ vĩ cầm có bốn dây, được điều âm bằng các quãng năm (ngoại trừ đại hồ cầm là quãng bốn), phần cần đàn không được chia thành các phím, có 4 chốt chỉnh dây hình cầu, và luôn luôn có am và cầu dọc nằm trong lòng ngựa đàn. Ngược lại, họ viol thường có 5-6 dây, cần đàn được chia thành các phím, được điều âm theo các quãng bốn và quãng ba, có vai dốc và không nhất thiết phải có am hay cầu dọc.

 

         Trung Tâm Gia Sư Tài Năng Trẻ

         ĐT: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

http://hocviolin.net/

 

Bé mấy tuổi thì nên cho học Piano và violin

Bé mấy tuổi thì nên cho học Piano và violin

Trong cuộc sống phức tạp hiện nay, phần vì công việc, phần vì cuộc sống, phần vì mải quan tâm đến vấn đề cơm áo gạo tiền. Các bậc làm cha, làm mẹ mặc dù rất quan tâm đến những đứa trẻ của mình, nhưng việc này vẫn bị chi phối không hề nhỏ. Khi sinh con ra, ai ai cũng muốn con mình thật xinh đẹp, ngoan ngoãn và cũng thật tài giỏi. Những giữa bộn bề cuộc sống như vậy, làm sao để bạn có thể đem lại cho con bạn những điều kiện tốt nhất, những môi trường phù hợp nhất cho sự phát triển của trẻ.

Ngoài các chương trình học mà bé được học ở trường, ở lớp thì những khóa học ngoại khóa là cực kỳ quan trọng, những khóa học này sẽ giúp bé phát triển mạnh mẽ về cả thể chất lẫn tâm hồn, làm cho bé khỏe mạnh hơn, thông minh hơn.

Vì vậy, bạn hãy khuyến khích con bạn nên tham gia vào các khóa học như chơi đàn piano, đàn violin để cho bé được tiếp xúc với âm nhạc, tiếp xúc với môi trường và làm cho bé được phát triển toàn diện hơn. Nhưng điều quan trọng nhất ở đây chính là lựa chọn thời điểm nào cho trẻ học để đạt được hiệu quả cao nhất. Muốn trả lời câu hỏi này thì cần phải chia rõ từng môn ngoại khóa riêng biệt. Theo nghiên cứu của các nhà tâm lý trên thế giới, chúng tôi đã tổng hợp lại ở một số môn ngoại khóa như sau:

1. Học đàn piano

Đàn piano là loại nhạc cụ được gọi là ông vua của tất cả các loại nhạc cụ. Âm thanh nó được tạo ra từ việc nhấn tay vào bàn phím để búa đàn gõ vào dây đàn. Để chơi loại nhạc cụ này, trẻ phải có một mức độ phát triển về thể chất cũng như nhận thức để có thể phối hợp được giữa các ngón tay của 2 bàn tay. Lực bấm, kích thước bàn tay và đặc biệt là cảm giác âm thanh có thể phân biệt được sự khác nhau giữa các âm sắc cũng ảnh hưởng đến việc học đàn piano của bé. Ví thế độ tuổi phù hợp nhất để có thể học được loại nhạc cụ này là 4 -5 tuổi. ở những tuổi nhỏ hơn thì bạn nên cho trẻ thưởng thức nhiều bản nhạc được chơi bởi loại nhạc cụ Piano này.

2. Học đàn Violin

Violin là là một trong những loại nhạc cụ được đánh giá khó chơi. Nhưng việc học Violin lại tạo cho bé những khả năng về âm nhạc vượt trội, làm cho con người trẻ trở nên nhẹ nhàng, lạc quan và yêu thiên nhiên. Cũng như học đàn piano, việc học Violin cũng cần phải bấm các dây đàn thì mới có thể tạo nên được âm thanh nhẹ nhàng và du dương. Vì thế nên tay bé phải cứng thì mới có thể bấm dây đàn được tốt cho nên độ tuổi để học loại đàn này là từ 5 đến 6 tuổi.

     Trung Tâm Gia Sư Tài Năng Trẻ

         ĐT: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

http://hocviolin.net/

CÂY VĨ CẦM BA DÂY

CÂY VĨ CẦM BA DÂY

Nhiều người trong chúng ta hẳn chưa biết câu chuyện về buổi hòa nhạc ngày 18 tháng 11 năm 1995 ở Lincoln Center của Itzhak Perlman, nghệ sĩ đàn violon. Nếu như bạn biết ông, bạn cũng sẽ biết ngay cả việc bước lên bục sân khấu đối với ông cũng là một cố gắng lớn. Itzhak Perlman bị bệnh bại liệt từ nhỏ. Với hai chân liệt hẳn, ông phải chống nạng dò từng bước một lên sân khấu. Nhìn ông bước lên sân khấu là cả một cảnh tượng: ông bước từng bước một, đau đớn một cách vương giả, cho đến khi ông lần tới được chiếc ghế của ông. Sau đó ông ngồi xuống, từ tốn, đặt đôi nạng xuống sàn, bỏ những chiếc kẹp khỏi ống quần, gập một chân lên trước và duỗi một chân ra phía sau. Rồi ông cúi xuống, cầm lấy chiếc đàn violon, hất đầu ra hiệu cho nhạc trưởng và bắt đầu chơi nhạc.

Khán giả đã quen với cảnh tượng ấy. Họ ngồi chờ đợi một cách yên lặng  khi ông lần bước qua sân khấu. Họ chờ ông tháo bỏ những chiếc cặp khỏi ống quần. Họ chờ tới khi ông sẵn sàng chơi nhạc.

Nhưng lần này, có cái gì đó không hay đã xảy ra. Ngay sau khi ông vừa chơi được mấy nốt nhạc đầu, một dây đàn đứt phựt. Bạn có thể nghe âm thanh đó vang trong phòng hòa nhạc. Không thể nhầm lẫn về âm thanh ấy, không thể nhầm lẫn điều mà Itzhak Perlman sẽ phải làm.

Mọi ngưòi thầm nghĩ “Tội nghiệp Itzhak Perlman. Ông ấy sẽ phải đứng dậy, cài lại ống quần, lấy đôi nạng, đi qua sân khấu để thay dây đàn hoặc lấy một cây violon mới”

Nhưng Itzhak Perlman không làm vậy. Thay vào đó, ông chờ một giây, nhắm mắt lại và sau đó ra hiệu cho nhạc trưởng bắt đầu lại. Dàn nhạc chơi tiếp, và ông bắt đầu chơi lại từ đúng chỗ mà ông bỏ dở. Và ông chơi với một sức mạnh, một cảm xúc, một sự trong sáng tuyệt vời mà khán giả chưa bao giờ từng được nghe.

Tất nhiên, ai cũng biết không thể chơi một bản nhạc chỉ với ba dây đàn. Tôi biết điều đó, bạn biết điều đó. Nhưng đêm ấy,  Itzhak Perlman từ chối biết điều đó. Bạn có thể hình dung ông đang sửa, chỉnh với một tốc độ như thế nào trong đầu. Có những thời điểm, ông khiến cho những dây còn lại của cây đàn phát ra những âm thanh mà khán giả chưa biết đến bao giờ.

Khi bản giao hưởng kết thúc, một sự im lặng kỳ diệu tràn ngập gian phòng. Sau đó tất cả đứng cả dậy và vỗ tay vang dội. Tiếng vỗ tay tràn ngập tất cả các góc của phòng hòa nhạc, mọi người vỗ tay, gào thét, làm tất cả những cử chỉ mà họ có thể làm để khiến Itzhak Perlman hiểu họ biết ơn ông thế nào về điều kỳ diệu ông đã làm tối hôm đó.

Ông mỉm cười, gạt mồ hôi trên trán, sau đó ông nói khe khẽ, trầm ngâm và sùng kính: “Các bạn biết đấy, đôi khi nghĩa vụ của một nghệ sĩ là khám phá ra anh có thể làm gì  cho âm nhạc chỉ với những thứ anh có.”

Và phải chăng điều kỳ diệu đó chính là cuộc sống, và nó đúng không chỉ với Itzhak Perlman và các khán giả trong cái đêm tháng 11 lạnh lẽo đó ở New York. Nó đúng với tất cả chúng ta, những người làm nghệ thuật. Cây đàn violon vốn có bốn dây, nhưng chỉ đến khi nó còn có ba dây, người nghệ sĩ thực thụ mới cảm thấy còn biết bao sức mạnh tiềm ẩn trong ba dây đàn mà anh chưa khám phá được. Chúng ta đang sống trong thời đại của Internet, của những phương thức biểu hiện mới. Các họa sĩ trẻ hăm hở với những cuộc biểu diễn sắp đặt, trình bày. Các nhà thơ trẻ đòi chôn cất “Thơ Mới”. Tất cả những điều đó đều rất đáng mừng. Nhưng đã có mấy người trong số họ chịu suy nghĩ họ sẽ làm gì với một chiếc đàn violon có ba dây trong một đêm hòa nhạc?

Trong một bài viết gần đây, nhà văn Nguyễn Quốc Trụ có nhắc tới “xưởng văn chương tiềm năng” Oulipo của hai nhà văn Pháp Raymond Queneau và Francois Le Lionnais. Xưởng văn chương thử nghiệm này đã sản sinh ra cho nước Pháp và văn học thế giới những tài năng lớn như Queneau, Le Lionnais, Roussel, Roublaud, Perec, Calvino. Những thử nghiệm của họ hướng tới những cải cách tân kỳ, đem áp dụng toán học, logic học, vật lý học vào để “nhào nặn và tái sắp xếp” hiện thực (như Calvino “xây dựng lớp lang một cuốn sách theo những hình vuông Greimas”). Nhưng cái quan trọng hơn, đó là ý thức“cưỡng ép hệ thống” của họ khi sáng tác một tác phẩm văn học. Georges Perec viết một cuốn tiểu thuyết không có nguyên âm “e”…hoàn toàn không phải là ý muốn chơi trội. Ðó chính là cái cách ông “cưỡng ép hệ thống”-hay là tự dứt đứt đi một dây trên chiếc đàn violon của mình để bắt buộc mình tìm kiếm những cách diễn đạt hoàn toàn mới mẻ. Xưởng văn chương tiềm năng này là công xưởng của những lề luật mới, của sự gò bó. Các nhà văn muốn chính sự gò bó này là cú huých thúc đẩy cảm hứng sáng tạo của nhà văn. Một thành viên của nhóm nói “văn chương không có chỗ cho sự ngẫu nhiên”. Nếu đợi cho tới lúc Nàng Thơ gõ cửa, chắc nhà văn đã kịp chết già. Khi đối diện với một sự gò bó, nhà văn có hai lựa chọn: hoặc tuân theo nó hoặc chống lại nó. Nhưng ngay thái độ tuân phục cũng là tuân phục một cách gò bó, bởi sự tuân phục này khiến anh phải chống lại các giá trị văn hoá tự thân mà anh đang có. Cả hai phản ứng này đều thúc đẩy người nghệ sĩ sáng tạo. Nhưng một sự “gò bó” chỉ có giá trị khi nó là một sự gò bó thực sự- giống như chiếc dằm cắm chặt vào kẽ chân của chú ngựa đua. Một khi sự gò bó đó đã biến thành khuôn mẫu, thành một thói quen, thì khi đó nó không còn giá trị nữa, và xưởng văn chương tiềm năng này lại phải “sản xuất” ra cho nhà văn một “bà cô nhức răng” khác. Thơ Mới thực sự khởi sắc khi nó tuyên chiến với những niêm luật khắt khe của thơ cũ, dù đã có lúc chính niêm luật khắt khe đó đã sản sinh ra những bài Ðường thi bất hủ. Khi đạt được sự tự do mà nó muốn có, Thơ Mới mất đi cái “sức chống lại” đã từng là động lực cho sự phát triển của nó. Và khi đó, sau một giai đoạn thịnh trị, không có gì ngạc nhiên khi nó lâm vào ngũ cụt. Sức cản chính của văn học Việt nam hiện nay, lạ lùng thay, lại ở chỗ chúng ta không nhìn thấy sức cản ở đâu.
Nhiều nhà phê bình hội họa sẽ còn tốn thời gian và giấy bút tán tụng cho “thời kỳ lam”, “thời kỳ nâu” của Bùi Xuân Phái. Họ không biết rằng, những bức tranh phố cổ tuyệt đẹp dùng toàn nâu hay lam của ông có một lý do rất đơn giản: vào những năm khó khăn đó của thời kỳ bao cấp, có những lúc, cửa hàng của Hội Mỹ thuật tại 51 Trần Hưng Ðạo chỉ có mầu lam hay mầu nâu để bán cho các hội viên. Còn rất nhiều những thách thức ngẫu nhiên khác đã khiến cho kho tàng văn học thế giới phong phú lên nhiều. Nếu Tào Thực không bị bắt buộc phải làm thơ trong bẩy bước, O’Henry không phải chứng minh ông có thể viết một truyện ngắn về tờ thực đơn ông cầm trên tay, Tchekhov không sẵn sàng viết về bao thuốc lá nếu được yêu cầu…hẳn chúng ta đã thiếu đi một bài thơ “que đậu nấu hạt đậu”, một “Tờ thực đơn”…Những thách thức đó, tuy vậy, vẫn chỉ là những thách thức ngẫu nhiên. Một người viết nên luôn có ý thức có một “xưởng văn học tiềm năng” trong đầu, một loại công xưởng không ngừng tự sản xuất cho mình những thách thức mới-chống lại những công thức đã cũ, hoặc chống lại chính ý nghĩ rằng những công thức đó đã cũ. Giống như con bò tót ngang bướng, nhà văn lì lợm húc đầu vào bức màn đỏ chống lại ý nghĩ rằng trên đời có những thứ gọi là “không thể”!

Thứ “không thể” thứ nhất chính là chiếc hộp bé xíu mà có người gọi là “cái thế giới-được-gọi-là-của-chúng-ta”, cái thế giới thường nhật tẻ nhạt trong đó có anh có tôi.  Hãy thứ trao cho mình một con mắt vượt ra ngoài thế giới ấy, thử thách thức những định luật vật lý về không gian và thời gian mà chúng ta hằng tin, bạn sẽ thấy thế giới đó sẽ thực sự biến đổi trong sáng tạo của chúng ta, để người đọc chúng còn có thể than tiếc cho “cuốn sách thì ngắn mà cuộc đời dài quá”. Hoặc ngược lại, bạn hãy chứng minh rằng thế giới này không hề tẻ nhạt như vậy, rằng  mỗi giây phút trôi qua đều chứa đựng trong nó bao nhiêu câu chuyện chưa từng được khám phá.

Thứ “không thể” thứ hai, là ý nghĩ mọi hình thức có thể sáng tạo đã được sáng tạo. Toàn những chuyện “thuần tuý hình thức”- ai đó có thể bĩu môi phán vậy! Ðúng thế, nhà văn chúng ta đã quen chơi trò Ðấng Sáng tạo với quyền sinh quyền sát trong tay, nay hãy tưởng tượng đến việc chính chúng ta bị ném vào một thế giới qui ước, trở thành những con rối trong tay những thế lực siêu phàm có tên gọi là hình thức đó. Người nghệ sĩ thực thụ là người  không chấp nhận ý nghĩ có thể “cũ người” nhưng vẫn “m���i ta“. Ðập vỡ một thế giới không có gì là khó, nhưng để xây dựng nên một thế giới khác, anh không thể không tạo ra những lề luật, những mô hình mới, những cấu trúc mới. Một trí tưởng tượng phong phú của những năm năm mươi của thế kỷ trước sẽ hình dung ra một thế giới văn chương trong đó tiểu thuyết không có nhân vật, không có cốt truyện, truyện ngắn không có kết thúc, thơ không có vần, thời gian của truyện không có khởi đầu và không có kết thúc. Một trí tưởng tượng khác của cuối thế kỷ XX sẽ đưa nhà văn đến một thế giới văn chương ở đó tiểu thuyết có thể đọc từ hai phía, từ trang đầu tới trang cuối và từ trang cuối tới trang đầu, trở thành hai câu chuyện khác nhau; hay những cuốn tiểu thuyết được viết dưới dạng mục từ trong cuốn từ điển của một chủng tộc đã bị tiêu diệt, hoặc dưới hình dạng của những lá bài…vv và vv. Vậy đâu là thế giới văn chương của thế kỷ XXI? Liệu nhà văn Việt nam có dũng cảm đưa ra câu trả lời hay mãi mãi chỉ là kẻ theo đuôi?

Thách thức thứ ba còn khó vượt qua hơn nhiều. Ðó là làm nên những điều kỳ diệu từ cái mà anh đang có, chứ không phải là những cái mà anh ta tưởng là đang có. Con người có thể rất mạnh mẽ khi được trang bị những phương tiện hiện đại, nhưng hãy ném anh ta lên một hoang đảo với một bao diêm, ta sẽ xem anh ta có thực sự mạnh để dựng lên một mái ấm khiến anh ta có khả năng tồn tại. Hãy lấy đi thanh kiếm trên tay kiếm sĩ và hãy xem cái cách anh ta chiến đấu chống lại kẻ địch. Hãy thử bắt đầu việc sáng tác một bài thơ bằng việc nghĩ xem liệu ta có thể làm một bài thơ hay mà không có tất cả những kỹ thuật, những hình thức mà ta quen có. Hãy thử sống trong một thế giới với những cây vĩ cầm chỉ có ba dây.

Những người ham đọc kiếm hiệp đều biết chuyện những “cao thủ võ lâm” thành danh cuối đời sợ nhất chuyện “lâm vào cảnh tịch mịch, phát phiền mà chết”. Hình ảnh mới nghe qua có vẻ thơ mộng về những nhà văn “trăn trở trước trang giấy trắng” chính là cõi “tịch mịch” của một cuộc sống sáng tạo không tự tạo cho mình những thách thức, thiếu đi những lực cản thực sự để anh phải vượt qua. Cuộc sống“tịch mịch” trưởng giả ấy, chẳng mấy chốc sẽ biến thành “pháp trường trắng” xuống đao khai tử đời sống sáng tác của bất cứ “cao thủ” nào trong làng văn chương.

Trung Tâm Gia Sư Tài Năng Trẻ

         ĐT: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

http://hocviolin.net/

Học violin dễ hay khó ?

Học violin dễ hay khó ?

Mỗi lần, mọi người nghe “hắn” chơi đàn xong. Ai cũng hỏi, nhất là các bạn trẻ: “Chú ơi (anh ơi) chơi Violon có khó không chú?

“Cháu bây giờ muốn học để chơi mấy bản nhạc thì phải học mất bao lâu hả chú?”

Rồi có những ông – bà hơi sồn sồn hỏi:

“Tuổi của tui bây giờ muốn học cho xả sì trét zậy tui còn học được hay không?”

“Nghe chú chơi đờn Violon thấy mà ham, lần này cháu sẽ quyết tâm quyết chí tập Violon để chơi, vậy chú dậy cho cháu nghen!”…

“Vậy đàn Violon giá bao nhiêu tiền? Ai là người đã chế tạo ra cây đờn này…?”

Biết bao nhiêu câu hỏi mà “hắn” phải trả lời cho những người đã nghe “hắn” chơi và ái mộ “hắn”.

Mỉm cười sung sướng “hắn” trả lời tất cả, tuy rằng lúc này – sau khi biểu diễn cho mọi người nghe “hắn” rất mệt. Mệt từ trong sâu thẳm của tâm hồn “hắn” mệt ra. Nó âm thầm và âm ỉ…

Đôi lúc “hắn” nghĩ: “Thà rằng cho “hắn” bửa củi hay làm những công việc nặng nhọc tay chân…Chỉ cần nghỉ một lát, bồi dưỡng món gì bô bổ một chút hay cùng lắm là nằm ngủ một chút, sức khỏe trở lại như trước khi “hắn” chơi đàn. Nhưng đây là lao động của sự trí tuệ lẫn vận động, mệt từ trong mệt ra nhưng thỏa mãn, vì mình đã biểu diễn thành công rồi những tràng vỗ tay hoan nghênh không dứt…Tất cả dành cho “hắn”.

“Hắn” bắt đầu học cây đàn Violon từ năm 12 tuổi – được học hành chính quy ở Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia VN). Hồi ở nhà, trước khi thi vào trường khoảng 2 năm, anh của “hắn” đã dậy “hắn” bằng cây Violon ¾ cỡ trung. Mỗi lần tập, tiếng đàn phát ra như con mèo hen kêu Ò è E e  Ò ò E e…nghe chỉ muốn bịt lỗ tai…” Hắn khổ sở về điều đó…

Lũ bạn thấy “hắn” kéo đàn, có đứa nói:

“Mày kéo đàn như kéo Nhị (đàn Cò) ở đám ma!”

Thiệt là muốn độn thổ xuống đất khi có những đứa con gái trong lớp cũng nhận xét như vậy!”

Violon ơi là… Violon ơi! “Hắn” than thở!

Đau cổ vẹo đầu, tay mỏi, lưng đau, chân đứng rã rời…Nhiều lúc “hắn” nản, bỏ tập. Nhưng những trận roi đòn của Bố “hắn” làm hắn sợ…và cứ như vậy “hắn” cứ miễn cưỡng phải Ò e Ò e…tập 2 tiếng trong một ngày theo thời khóa biểu do bố nó đặt ra.

Rồi cho tới một ngày nào… “hắn” bắt đầu thấy thích. Bởi thành quả lao động miệt mài, bởi nhớ những trận roi đòn, bởi những lần “hắn” và bố đi nghe nhạc…Đã xúc tác lên men trong tâm hồn “hắn” từ khi nào. Cho tới giờ “hắn” không nhớ được là khi nào khởi đầu cho sự đam mê ấy…

Các bạn thân mến, mẩu chuyện trên của “Hắn” là câu chuyện của ngày xửa ngày xưa đồng thời cũng là lời giáo đầu để hầu chuyện các bạn.

Bây giờ là chuyện của tớ, chuyện của ngày hôm nay, nó có thể hạn hẹp ở một mức độ nào đó, nhưng hy vọng rằng: Sẽ giải đáp tới các bạn một phần nào về cây Violon mà người ta vẫn ví von là: Bà Chúa (Ông Hoàng) của Âm nhạc cũng như trong dàn nhạc giao hưởng và nhạc nhẹ…

Cây đàn này người Pháp gọi là: Violon, người Ý gọi: Violino còn người Anh: Violin, còn ở xứ Ta gọi là: Vĩ cầm. nó ra đời tại nước Ý vào thế kỷ thứ 16.

Violon là dòng nhạc Dây và gia đình dây này có tất cả 4 người con. Con Cả tên là Violon kế tới người em là Viola (Violon Alto) rồi tiếp theo là Violon Cello và tới người em út Contrebass (út nhưng to béo ục ịch nhất).

Hôm nay ta chỉ nói chuyện về người anh Cả thôi nhé, còn bố mẹ nó (người đã đẻ ra cây Violon) thì tớ cũng như các nhà nghiên cứu trên thế giới cũng xin chịu vì xa xưa quá rồi và… người nói thế này, người nói thế kia… không ông nào chịu ông nào…Vậy thôi, không bàn ở đây.

Nhưng theo ý tớ thì nên gọi ông bà thân sinh ra Violon là Mr Ý cho nó tiện được không?

Violon là loại đàn khó nhất trong tất cả các loại đàn hiện có mặt trên thế giới này các bạn! Tớ sẽ nói ở sau là nó khó thế nào.

Nhưng có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng: Thế giới công nhận (chứ không phải là tớ) đây là nhạc cụ có rất nhiều tính năng kỹ thuật cùng kỹ sảo để biểu hiện mọi thể loại nhạc như: Vui, buồn, nỉ non, trầm buồn, hùng tráng, tươi sáng, chim chóc…Say sưa, trìu mến, trữ tình, kiêu hãnh cùng muôn mầu muôn vẻ trong cuộc sống.

Vì thế nó là loại nhạc cụ độc tấu được nhiều nhạc sĩ ưa chuộng. Muốn giỏi thì phải TẬP LUYỆN song song với NĂNG KHIẾU BẨM SINH.

Các bạn chú ý nhé, NĂNG KHIẾU là vô cùng quan trọng.

Để trở thành một soliss tài năng bạn phải học từ khi rất nhỏ (lứa tuổi tiểu học). Tớ lấy một thí dụ để so sánh như thế này:

Trong 10 người học Violon (từ lúc nhỏ) thì giỏi lắm là có 1 hay 2 người là trở thành Solist (người biểu diễn độc tấu) còn lại thì là cỡ trung trung hay tầm kha khá mà thôi.

Còn các ngành nghề khác như: Bác sĩ, Kỹ sư…10 người học. Cố gắng chăm chỉ, chịu khó…là có thể thành đạt (đa số) rất cao. Vì vậy tớ mới nói NĂNG KHIẾU đi đôi với KHỔ LUYỆN quan trọng đối với người học đàn như thế nào.

Violon có tất cả 4 dây đàn với nhiều âm vực khác nhau như: Dây Mi tươi sáng, vang, âm sắc càng lên cao càng sắc. Dây La mềm mại dịu dàng. Dây Rê đầy đặn, gần với giọng hát. Dây Sòn đầy đặn, mãnh liệt, trầm hùng và có kịch tính. Nó có thể đạt sắc thái âm thanh từ cực nhỏ tới cực lớn.

Cái khó của Violon so với các nhạc cụ khác:

1. Violon không có phím ngăn cách rõ ràng giữa dây nọ sang dây kia.

2. Ngón tay bấm trên phím chỉ là theo cảm giác (có qui định) vì thế nếu tay bấm chỉ cần xê dịch 1mili là tiếng đã khác (không chính xác).

3. Sử dụng Vĩ để kéo đàn (Acchert).  Ngày xưa dây của vĩ làm bằng đuôi con ngựa trắng, sau dùng nilon. Phải sử dụng nhựa thông (Colophane) chà lên dây vĩ để có độ ma sát, nếu không khi kéo dễ trơn trượt.

4. Tập kẹp đàn vô cổ và tập kéo vĩ rất quan trọng, khi kéo sao cho trên một dây không chạm vào dây kế bên. Tiếng kéo phải đều và rõ ràng có khi phải mất 2 tháng chỉ để tập kéo vĩ để không chạm dây.

5. Tập phải đúng cao độ cùng phối hợp nhịp nhàng với kéo vĩ. Tay cầm vĩ nếu không miết đều sẽ tạo ra những âm thanh khó chịu – như mèo hen kêu…

6. Tư thế đứng thẳng, không gù lưng. Đứng lâu rất mỏi…

Đàn Piano (dương cầm) hay đàn Orgal chỉ cần gõ nhẹ vào phím là ra âm thanh chuẩn xác lại được ngồi đánh. Rất dễ học, khi học không nản vì nghe thấy âm thanh chuẩn rõ ràng hay hay…Hay đàn Guitare có phím chia khoảng cách rất rõ ràng. Vì vậy Violon là khó học, học rất lâu và phải tập hàng ngày mới chơi và tiến bộ được.

Nhưng nói như vậy các bạn trẻ không phải là không học được và nếu chịu khó tập chăm chỉ thì chơi các ca khúc thông thường có thể được. Nhưng để thuyết phục người nghe phải PHỤC LĂN thì tớ không dám nói đâu nhé. Để người chơi với các lứa tuổi. Violon có 3 cỡ  đàn: Người lớn cỡ đàn thông thường như các bạn đã thấy. Cỡ 13,14 tuổi dùng đàn cỡ ¾ và cho cá em nhỏ 8,9,10 tuổi thì dùng cỡ nhỏ ½.

Đàn Violon tốt hiện nay thường là của Ý, của Áo rồi tới Pháp…Giá đàn cũng tùy theo mỗi giá trị của cây đàn, đàn càng xưa càng có giá và nghe âm thanh cực hay. Đàn làm bằng gỗ cây thông để lâu phải được sấy kỹ lưỡng. Có những đàn dành cho nghệ sĩ Violon độc tấu nổi tiếng lên tới vài trăm ngàn usd thậm chí tới cả triệu usd. Những cây đàn do các nghệ sĩ nổi tiếng thế giới có từ thế kỷ 18 hay 19 còn lại được cất giữ bảo vệ nghiêm ngặt, nó chỉ được lấy ra sử dụng cho một nghệ sĩ cực kỳ nổi tiếng và đoạt giải thưởng Violon quốc tế biểu diễn trong một thời gian nhất định. Biểu diễn xong phải trả lại cho Viện Bảo tàng Âm nhạc…Chứng tỏ nó giá trị quý giá thế nào.

Bậc thày về biểu diễn Violon là Nhạc sĩ Paganini (thế kỷ 18)

Có một câu chuyện như thế này để thấy tài năng của Paganini: Ông được nhà Vua mời biểu diễn trong cung điện, trong khi đang diễn tấu bài nhạc, vô tình 2 dây bị đứt. Như nhạc sĩ khác phải ngưng lại lắp dây mới chơi tiếp. Nhưng Paganini thì không, ông chứng tỏ tài năng xuất chúng của mình: chỉ với 2 dây thay vì 4 dây. Ông vẫn chơi một cách xuất thần bản nhạc đó từ đầu cho tới cuối. Mọi người vô cùng thán phục…

Câu chuyện về cây đàn Violon còn dài, nếu nói về nó – Tớ có thể nói “ngàn lẻ một đêm” cũng được, nhưng thôi, vậy là cũng tạm cho bè bạn quan tâm tới: Những khái niệm nhất định.

Tớ hoan nghênh những bạn có máu đam mê cây đàn này. Khó thì thiệt khó đấy nhưng nếu quyết tâm thì vẫn có thể thực hiện được mong muốn. Viết tới đây tớ lại nhớ câu nói dài dài của Nghệ sĩ nấu bếp nổi tiếng người Mỹ gốc Trung Quốc Yang King Cúc? (Yan can cook)  Tớ xem trên TiVi:

“Yan làm được, thì các bạn cũng làm được” và tớ xin phép mượn lời câu nói này để nói với các bạn cho gần gũi thân tình: “HẮN chơi VIOLON được, thì các BẠN cũng chơi Cò Tây được” làm phần kết của bài viết này.

   Trung Tâm Violin Tài Năng Trẻ

         ĐT: 090 333 1985 – 09 87 87 0217

http://hocviolin.net/