Cách chọn mua đàn Violin

Trước khi quyết định mua đàn:

Trước khi mua bất cứ loại nhạc cụ nào bạn cũng nên kiểm tra và so sánh đàn để đưa ra quyết định cuối cùng. Nếu bạ mua hàng trực tuyến thì nên tìm hiểu những chính sách hoàn trả của công ty để đảm bảo rằng bạn có thể trả lại đàn nếu như bạn không hài lòng với nó.

Tôi nên chọn cỡ đàn violin nào?

Violin có nhiều kích cỡ. Bạn nên nhờ những người bán đàn, giáo viên dạy nhạc, với kiến thức của mình, họ có thể giúp bạn chọn ra cây đàn, cỡ đàn phù hợp với bạn hoặc con cái của bạn. Nói chung, các đàn có kích thước nhỏ (1/16, 1/8, 1/4, 1/2, 3/4) là dành cho trẻ em, hầu hết người lớn sẽ dùng loại đàn kích thước đầy đủ (4/4)

Nguyên tắc chung về kích thước của đàn violin là khi bạn giữ đàn tại cằm của mình, tay trái của bạn có thể thoải mái chạy từ đầu đến cuối phím đàn. Nếu khi kẹp đàn ở cằm mà tay trái của bạn không thể với tới đầu cuộn của đàn thì bạn nên chọn một cây violin nhỏ hơn. Một lần nữa, những người bán đàn, giáo viên dạy nhạc có thể giúp bạn chọn được cây đàn phù hợp với mình.

Tôi có một cây đàn violin cũ, giá trị cây đàn của tôi là bao nhiêu?

Cách tốt nhất để xác định giá trị của một cây đàn là mang nó đến thợ làm đàn uy tín hoặc các chuyên gia về đàn. Họ có thể nhận ra một cây đàn có giá trị lớn ngay lập tức. Ngay cả khi chúng được dán nhãn “Stradivarius” thì vẫn có thể là đàn giả.

Chỉ cần xem qua một cây đàn là các thợ làm đàn chuyên nghiệp có thể xác định giá trị của violin dựa trên những yếu tố như: đàn được làm thủ công hay bằng máy, người làm đàn là ai (nếu nó được làm thủ công), loại gỗ làm đàn, tuổi nhạc cụ, đã bị sửa chữa chưa, chất lượng âm thanh…

Thường thì bạn sẽ mất tiền để các thợ làm đàn thẩm định đàn cho mình. Vì thế, đừng mang những cây đàn rẻ tiền đi xem giá trị.

 

TƯ VẤN HỌC ĐÀN PIANO: 090 333 1985 – 09 87 87 0217 cô Mượt
Email: giasutainangtre.vn@gmail.com – info@giasutainangtre.vn

Website: www.hocviolin.net

Gidon Kremer với sứ mệnh văn hóa

ImageHandlerLarge

Verbier Festival1 ở Thụy Sỹ là nơi người ta có thể nhìn thấy pianist Evgeny Kissin mua giày, bắt gặp maestro James Levine dùng bữa ăn trên một hàng hiên hoặc thậm chí cùng uống rượu với nghệ sỹ viola Yuri Bashmet trong một quán pub. Đây cũng là nơi tác giả Daniel Felsendfield cho là lý tưởng để bắt đầu cuộc trò chuyện gần gũi nhưng khuấy động với một trong những nghệ sĩ hàng đầu thế giới – violonist Gidon Kremer2.

Dưới đây là lược dịch bài viết của ông về cuộc trò chuyện này.

Ông lớn lên trong Liên bang Xô viết và chứng kiến những đổi thay mạnh mẽ ở đó. “Cuộc sống trong một chế độ chuyên chế không phải là ngày hội,” ông nói, “nhưng nó đem lại cho tôi và nhiều đồng nghiệp của tôi cảm giác rằng những gì chúng tôi thực hiện trong âm nhạc– trong nghệ thuật – có ý nghĩa nhiều hơn. Chúng tôi cảm nhận đó không chỉ là công việc làm để giúp mọi người mua vui, mà là một điều gì đó mang ý nghĩa tinh thần và đạo đức lớn lao. Tôi đoán tôi là một trong những người đồng cảm với điều đó, và tôi vẫn cố gắng để đồng cảm với nó.”

Mối quan hệ giữa Kremer với Liên bang Xô viết cũ hết sức căng thẳng. “Trong quá khứ, quan hệ của tôi với chính quyền rất khó khăn; có thời gian tôi được phép đi lưu diễn nhưng một cách hạn chế,” ông hồi tưởng lại. “Sau đó tôi đã phá lệ và ở lại phương Tây, vì vậy tôi không thể quay trở lại Liên Xô. Tôi không giữ hộ chiếu Xô viết; không còn được coi là nghệ sỹ Xô viết nữa, nhưng tôi không hề hối tiếc.”

Điều đáng buồn là, khi mối quan hệ với Liên bang Xô viết trở nên tồi tệ, ông cũng bắt đầu đánh mất khán giả của mình ở đó. Họ không còn được xem ông biểu diễn, vì vậy ông đã bị lu mờ trong ký ức của họ. Nhưng sau đó xảy ra sự kiện Liên bang Xô viết sụp đổ. “Khi Liên bang Xô viết tan rã,” ông nói, “và tôi không còn phải chịu sự điều khiển của chính quyền nữa, tôi coi mình là người Latvia nhiều hơn, bởi vì Latvia đã trở thành quốc gia độc lập. Từ khi thành lập Kremerata Baltica, tôi thấy mình có mối liên hệ với vùng Baltic nhiều hơn”.

Nhưng dù vậy, Kremer vẫn chưa quên được quá khứ của mình, chưa quên được sống trong những điều kiện o ép có nghĩa là như thế nào. “Bây giờ tôi cố gắng xuất hiện trong Liên bang Xô viết cũ như một nghệ sỹ độc tấu với Kremerata,” ông giải thích. “Chúng tôi tổ chức nhiều buổi hòa nhạc gây quỹ; tôi cố gắng trung thành với quá khứ của mình.”

Với Latvia, – cũng như tất cả các nước từng ở trong khối Đông Âu – thời cuộc giờ đây đã khác và Kremer thì hứng khởi và có cảm xúc lẫn lộn trước những thay đổi này. Khi được hỏi ông cảm thấy như thế nào về quê hương của mình, ông nói, “tôi không phải lả ngươi ưa phán xét, nhưng dường như – không chỉ ở Latvia, mà cả ở Ukraine, Estonia – có một sự chia rẽ rõ rệt, giữa lựa chọn duy trì liên bang hay cắt đứt các mối quan hệ với Xô viết. Chúng tôi sống chật vật. Về mặt kinh tế thì hết sức khó khăn vì đất nước chúng tôi không có nhiều sản phẩm để bán. Nhưng cùng có cảm giác mọi thứ dần tốt lên. Tuy nhiên đời sống âm nhạc thì không được tuyệt vời cho lắm. Chính phủ không thể hỗ trợ cho tất cả các hoạt động âm nhạc và văn hóa, vì vậy chúng tôi phải tự tìm cách mà trụ lại.”

Kremer sinh năm 1947 tại Riga, Latvia, trong một gia đình bố mẹ đều là người Đức. Lên 4 tuổi, ông bắt đầu học violon với cha và ông, đều là những nghệ sỹ đàn dây xuất sắc. Lên 7 tuổi, ông vào Trường Nhạc Riga và 9 năm sau giành giải thưởng đầu tiên của nước Cộng hòa Latvia. Năm 18 tuổi, ông bắt đầu theo học David Oistrakh tại Nhạc viện Moscow.

Trong sự nghiệp của mình, Kremer kết giao với nhiều nhạc trưởng hàng đầu thế giới, như Leonard Bernstein, Herbert von Karajan, Christoph Eschenbach, Nikolaus Harnoncourt, Lorin Maazel, Riccardo Muti, Zubin Mehta, James Levine, Valery Gergiev, Claudio Abbado, Sir Neville Marriner, và nhiều người khác. Danh mục biểu diễn của ông bao gồm tác phẩm của những nhà soạn nhạc thời kỳ cổ điển và lãng mạn, nhưng ông nổi tiếng nhất với những tác phẩm của thế kỷ 20. Ông trình diễn và thu âm với cây đàn do nghệ nhân Bartolomeo Giuseppe Antonio Guarneri chế tác năm 1730.

Vào năm 1996, Kremer có ý tưởng thành lập một dàn nhạc dân chủ, trong đó ông không phải là vị nhạc trưởng độc tài mà là nhà quản lý mềm mỏng và nghệ sỹ độc tấu. Đó là một tổ chức âm nhạc với sứ mệnh chính trị: giúp đỡ đời sống âm nhạc của vùng Baltic yêu dấu của ông và nhắc cho thế giới nhớ rằng có ba quốc gia Baltic – Estonia, Latvia và Litva. “Tôi nhìn nhận nó như một sứ mệnh văn hóa,” Kremer nói. “Cảm giác nó giống một nhóm nghiên cứu hơn là một dàn nhạc. Nó đem lại cho các nghệ sỹ tài năng của vùng đất này cơ hội nhìn thấy thế giới. Và sau tất cả những thành công của dàn nhạc, nhà nước đã quyết định tài trợ cho dự án này – điều đó thật tốt đẹp bởi vì không có nhóm nhạc cổ điển nào trên thế giới tồn tại được mà không cần đến các nhà tài trợ, chỉ biết trông vào nguồn thu từ các buổi hòa nhạc.”

Điều thú vị về Kremerata Baltica thể hiện ở danh mục tác phẩm mà nó thu âm, mỗi album luôn là một trải nghiệm trọn vẹn, được lựa chọn kỹ càng, và không bao giờ liên quan đến tính chính trị. “Tôi không bao giờ tự xem mình là người bất đồng chính kiến, Tôi chỉ cảm thấy phải làm tròn nghĩa vụ của mình, bảo vệ các nhà soạn nhạc và các tác phẩm mà tôi tin vào giá trị của nó,” ông nói. Danh mục thu âm luôn được Kremer và dàn nhạc đầu tư suy nghĩ để mở rộng bởi ông hiểu rằng, dàn nhạc cũng cần phải biết kinh doanh, tức là làm hài lòng các công ty thu âm, vốn chỉ muốn bán được nhiều hơn.

Đây quả là một chủ đề nóng đối với ông, và càng nói, Kremer càng trở nên sôi nổi (mặc dù ông luôn giữ được vẻ điềm tĩnh). “Đó không phải là mục tiêu của tôi [bán các bản thu âm]; mục tiêu của tôi là bảo vệ các giá trị liên quan đến nghệ thuật, lịch sử, phẩm chất, v.v”, ông nói. “Điều quan trọng là phải hiểu rằng những gì bán được không phải bao giờ cũng là những sản phẩm có giá trị; nó thường là thứ gì đó được thiết kế để đa số người dân có thể mua và tiêu hóa được chúng. Nhưng tôi cũng không muốn thuộc về câu lạc bộ của các nhà soạn nhạc hay những nghệ sỹ biểu diễn chỉ phục vụ một nhóm nhỏ người nghe, cho những kẻ hợm hĩnh. Tôi không tin rằng âm nhạc nghĩa là, theo cách nói của Mauricio Kagel, ‘của nhà soạn nhạc và cho nhà soạn nhạc’. Tôi tin tưởng vào thứ âm nhạc sống được.”

Khi được hỏi về việc cách thể hiện một tác phẩm, Kremer cười, giải thích rằng câu trả lời là vô tận trong thực tế. “Sự sáng tạo là một quá trình bạn tự vấn mình, từng giờ, từng phút của mỗi ngày,” ông nhận xét. “Anh phải mắc sai lầm; anh tìm kiếm gu của riêng mình – việc đó hết sức phức tạp.”

Ông cho rằng, mục đích của ông không phải chỉ là trở nên hoàn hảo mà còn là đem đến những điều mới mẻ cho công chúng, giúp họ mở rộng tầm nhìn. “Đó là lý do tại sao tôi gắn bó với một số nhà soạn nhạc nhất định, và cũng là lý do tôi thành lập Kremerata Baltica. Tôi không nói rằng giờ đây không còn nghệ sĩ tài năng, không còn tinh thần độc lập nữa. Làm ơn đừng biến nó thành kiểu Gidon Kremer đã già nua đến nỗi ông ta không còn thích thú với điều gì hoặc không nhìn thấy giá trị gì ở những nghệ sĩ trẻ.”

Trên thực tế, Kremer đã mời các nghệ sỹ trẻ Latvia mà ông thật sự tin tưởng. “Tôi thấy rằng các nghệ sỹ của Kremerata, mặc dù không phải tất cả đều là những nghệ sỹ độc tấu vĩ đại, nhưng họ lại có sự tươi mới và chân thành trong cách tiếp cận với âm nhạc”, ông nói.

Khi được hỏi về bản concerto cho violon của Berg, ông từ chối bình phẩm mà chỉ cho biết không bao giờ nói về những tác phẩm ông sẽ biểu diễn. Đêm đó, phần biểu diễn của ông sẽ là tiết mục chính – tất cả những gì ông muốn nói về việc tìm kiếm giá trị tinh thần trong nghệ thuật, sẽ hiển hiện trong phần biểu diễn bản concerto bí ẩn của Berg.

Với Kremer, người đã làm việc cật lực với những nhạc trưởng nổi tiếng và đã trình diễn với tất cả những dàn nhạc hàng đầu thế giới, điều ông hướng tới luôn luôn là câu chuyện tìm kiếm những gì tươi mới, đẹp đẽ và đích thực tồn tại.

TƯ VẤN HỌC ĐÀN PIANO: 090 333 1985 – 09 87 87 0217 cô Mượt
Email: giasutainangtre.vn@gmail.com – info@giasutainangtre.vn

Website: www.hocviolin.net

Itzhak Perlman- người đưa âm nhạc vượt trên mọi kỹ thuật, đó là trái tim

 violin tai nha

Itzhak Perlman- Một trong những nghệ sĩ violon vĩ đại nhất của thời đại chúng ta. Itzhak Perlman là một nhà ngoại giao vô giá cho sự xích lại gần nhau giữa những tâm hồn con người. Ông đã xuất sắc vượt lên trên bệnh bại liệt chân để trở thành một nghệ sĩ thiên tài với lòng quả cảm và tâm hồn đậm chất con người. Hình ảnh về ông là nguồn cảm xúc lớn cho tất cả những ai từng được xem ông biểu biễn.

Itzhak Perlman sinh ngày 31 tháng 8 năm 1945 ở Tel Aviv, Israel. Là con trai của một thợ cắt tóc nhưng cậu đã được cầm trên tay cây đàn violin từ khi còn rất nhỏ. Itzhak đã được học những bài học đầu tiên ở Viện Hàn lâm Âm nhạc Tel Aviv. Người ta đã nhận ra tố chất âm nhạc của Itzhak và đã gửi Itzhak sang Mỹ tham gia vào đoàn các Ngôi sao nghệ thuật (Caravan of Stars) của Ed Sullivan, một đoàn biểu diễn âm nhạc lưu động dành cho những đứa trẻ tài năng. Năm ấy Itzhak chỉ mới 13 tuổi nhưng đã chơi xuất sắc tác phẩm “Flight of the bumble bee” của Nicolai Rimsky-Korsakov cũng như trong chương 1 bản Violin concerto giọng Son thứ, Op. 64 của Felix Mendelsshohn. Sau khi kết thúc chuyến lưu diễn khá mệt mỏi này, cậu đã quyết định ở lại Mỹ để nâng cao khả năng biểu diễn violin của mình. Itzhak đã nhanh chóng giành được học bổng của Trường Juilliard và Quỹ Hoa Kỳ – Israel để được học với nhà sư phạm danh tiếng Ivan Galamian (và sau này là Dorothy Delay).

 :

“Mọi khúc nhạc đối với tôi đều có một mục đích. Nó giống như là nói chuyện. Nếu bạn nói chuyện với một mục đích đặc biệt, người ta sẽ nghe bạn. Nhưng nếu bạn đọc thuộc lòng như vẹt, nó sẽ không còn ý nghĩa nữa.” –

Itzhak Perlman

Perlman có buổi biểu diễn chính thức đầu tiên vào mùa xuân năm 1963 ở Carnegie Hall khi anh trình tấu bản Violin concerto số 1 giọng Pha thăng thứ, Op. 14 của Henryk Wienniawski. Năm sau đó, nghệ sỹ violin trẻ Itzhak Perlman tham gia Leventritt Competition, một cuộc thi danh tiếng ở New York (cuộc thi này cũng đã từng đem lại thành công bước đầu trong sự nghiệp của Van Cliburn và Pinchas Zukerman) và giành giải nhất. Có một sự việc đã xảy ra, lúc Perlman ở trong sân khấu sau khi nhận giải thưởng, cây đàn Guarnerius del Gesu do trường Julliard cho anh mượn bị lấy cắp. Về sau, nó được tìm thấy trong một hiệu cầm đồ và được đem trả lại. Sau giải Levintritt, anh đã ký được một hợp đồng với ông bầu nổi tiếng Sol Hurok, thực hiện một chuyến công diễn qua năm mươi thành phố ở Mỹ.

Tháng 1 năm 1965, với tư cách là một nghệ sĩ hàng đầu quốc tế, Perlman trở về Israel và thực hiện tám buổi hòa nhạc với Israel Philharmonic. Những buổi biểu diễn này đã để lại một ấn tượng mạnh mẽ. Sau năm đó, Perlman lại liên tiếp gặt hái những thành công ở New York. Những khán giả ở đây đã từng 5 lần đòi anh biểu diễn “bis” sau khi anh đã hoàn thành phần biểu diễn chính thức của mình.

Kể từ đó, Perlman đã có rất nhiều chương trình biểu diễn với các dàn nhạc lớn, các buổi độc tấu, các liên hoan âm nhạc. Tháng 11 năm 1987, ông cùng với Israel Philharmonic và thực hiện những buổi hoà nhạc lịch sử tại Warsaw và Budapest. Đó là những buổi hoà nhạc đầu tiên của dàn nhạc này tại các quốc gia Đông Âu. Perlman lại một lần nữa làm nên lịch sử khi ông cùng Israel Philharmonic lần đầu tiên đặt chân đến Liên bang Xô Viết vào tháng 4 năm 1990. Họ đã được các khán giả ở Moscow và Leningrad đón chào và ca ngợi nồng nhiệt. Tháng 12 năm đó, Perlman lại đến Nga lần thứ hai để tham gia một chương trình ở Leningrad kỷ niệm 150 năm ngày sinh Tchaikovsky cùng với sự tham gia của Yo-Yo Ma, Jessye Norman, Boris Berezovsky dưới sự chỉ huy của Yuri Temirkanov và Leningrad Philharmonic.

Năm 1991, Perlman nhận một Giải Grammy cho bản thu với hãng EMI Classics bản Violin concerto số 1 giọng La thứ, Op. 99 của Dmitri Shotstakovich và Violin concerto giọng La thứ, Op. 82 của Alexander Glazunov. Ông cũng đã từng thể hiện bản Violin concerto giọng Rê thứ, Op. 47 rất khó của Jean Sibelius với một sự bộc lộ tài năng hiếm có và kĩ thuật hoàn hảo. Về buổi biểu diễn của Perlman, nhà phê bình Howard Klein của Thời báo New York đã viết: “… thực sự là một nghệ sỹ violin nhạy cảm… những nốt nhạc thật lớn lao trong sự ấm áp, đầy rộn ràng sôi nổi và cũng cực kì chính xác… hãy nghe Perlman diễn tả niềm vui ở mọi cấp bậc của kĩ thuật, âm nhạc và trên tất cả là cảm xúc con người. Người nghệ sĩ trẻ này có một thứ có thể đưa âm nhạc vượt lên trên mọi kĩ thuật, đó là trái tim.”

Trong suốt ba thập kỉ, Itzhak Perlman đã có được một sự nghiệp xuất sắc của một nghệ sĩ violin được yêu thích nhất và nổi tiếng nhất trên các sân khấu hòa nhạc. Ông đã thu âm hầu hết những tác phẩm lớn viết cho đàn violin, bổ sung vào kho tư liệu biểu diễn thể loại concerto. Ông đã tham gia vào nhóm các nghệ sĩ nổi tiếng thế giới như Pinchas Zukerman, Isaac Stern, Yo-Yo Ma và Vladimir Ashkenazy để thu âm các tác phẩm thính phòng.

  :

Rất nhiều tổ chức và giới truyền thông ngưỡng mộ và trọng vọng Perlman. Các trường Đại học như Havard, Yale, Brandeis Roosevelt, Yeshiva và Hebrew đều đã trao tặng ông những học vị danh dự. Năm 1986, tổng thống Ronald Reagan trao tặng Perlman “Huân chương Tự do”. Tháng 12 năm 2000, Tổng thống Bill Clinton trao cho Perlman “Huân chương Nghệ thuật Quốc gia”. Năm 2003, ông được nhận một giải thưởng Danh dự Trung tâm Kennedy vì những thành tựu biểu diễn nghệ thuật của mình.

Trong suốt mười năm gần đây, Perlman cũng xuất hiện trên bục chỉ huy với cương vị nhạc trưởng, biểu diễn cùng các dàn nhạc Berlin Philharmonic, London Philharmonic, Royal Concertgebouw Orchestra, Israel Philharmonic, Chicago Symphony Orchestra, National Symphony Orchestra, Boston Symphony Orchestra, Los Angeles Philharmonic, San Francisco Symphony Orchestra và New York Philharmonic. Ông vừa kết thúc nhiệm kì làm nhạc trưởng khách mời chính thức của Detroit Symphony Orchestra và là cố vấn âm nhạc của St. Louis Symphony Orchestra trong hai mùa diễn. Trong mùa diễn 2005 – 2006, ông là nghệ sĩ độc tấu trong đêm diễn mở màn của các dàn nhạc Detroit Symphony Orchestra, Chicago Symphony Orchestra và National Symphony Orchestra. Ông cũng thực hiện lưu diễn ở bờ biển tây cùng National Symphony Orchestra, song tấu (duo) với Pinchas Zukerman ở New York, Chicago, Boston, Washington DC, Philadelphia, Cleveland và Miami.

Bên cạnh đó, Itzhak Perlman còn chứng tỏ mình sở hữu một giọng bass không hề tồi khi ông tham gia một vai nhỏ trong bản thu âm vở opera “Tosca” của Giacomo Pucini do EMI thực hiện với sự tham gia của Placido Domingo, Renata Scotto, Renato Bruson và nhạc trưởng James Levine cùng Philharmonia Orchestra.

Là một nhân vật chính trong các buổi biểu diễn nghệ thuật trên truyền hình, Itzhak Perlman đã được trao tặng bốn Giải Emmy, gần đây nhất là cho chương trình tư liệu Nghệ thuật Vĩ cầm cho Tương lai của Dịch vụ Truyền hình Công cộng (PBS – Public Broadcasting Service). Sự xuất hiện gần đây nhất của Perlman trên PBS ở Thượng Hải đã để lại một dấu ấn lịch sử không thể nào quên cho chuyến thăm của Chương trình Âm nhạc Perlman tới Trung Quốc. Ông cũng cộng tác như một nghệ sĩ độc tấu violin cho phần nhạc của nhà soạn nhạc John Williams trong bộ phim “Danh sách của Schindler” (đạo diễn Steven Spielberg), một bộ phim được trao Giải thưởng Hàn lâm.

Perlman thu âm rất nhiều tác phẩm với Sony Classical, ông cộng tác các nghệ sĩ lừng danh như Issac Stern, Daniel Barenboim và các nhạc trưởng Zubin Mehta hay Seiji Ozawa. Những bản thu âm của Perlman vẫn thường là những bản thu bán chạy nhất và đã nhận tới 15 Giải Grammy. Gần đây ông có thu âm một số tác phẩm của Wolfgang Amadeus Mozart với Berlin Philharmonic (EMI Classics), vừa là nhạc trưởng vừa là người độc tấu. Hãng Deutsche Grammophon cũng vừa thực hiện một bản thu âm Perlman chỉ huy Israel Philharmonic.

Perlman dành một thời gian đáng kể cho giáo dục đào tạo. Ông vừa tham gia vào các lớp học mùa hè trong Chương trình Âm nhạc Perlman vừa giảng dạy ở trường Juilliard. Perlman được tặng học vị tiến sĩ danh dự và huân chương thế kỉ trong dịp kỉ niệm 100 năm trường Juilliard vào tháng 5 năm 2005.

Perlman đã luôn muốn dùng thành công của mình để minh chứng và cho tương lai tốt đẹp của âm nhạc cổ điển. Ông từng nói: “Tôi coi số tiền thu được trong Chương trình Âm nhạc Perlman như một thách thức và như một cách để tạo ra các cơ hội cho những ai quan tâm đến tương lai của âm nhạc cổ điển.”

Perlman đã vượt qua được những mối quan hệ truyền thống của giới nhạc công. Ông là nghệ sĩ biểu diễn, là người phát ngôn, là thầy dạy, cộng sự và là bạn của vô số những nhạc công trẻ tuổi. Perlman cũng đã có những lời khuyên quý báu dành cho những nghệ sĩ trẻ: “Đối với những người có tài năng thực sự, điều mà bạn không nói sẽ trở nên cực kì quan trọng. Bạn phải suy nghĩ về những điều nên nói và không nên nói và điều đó khiến tài năng của bạn phát triển”.

Người ta đã kể nhiều và có lẽ còn kể mãi một câu chuyện cảm động về ông. Ngày 18 tháng 11 năm 1995, Itzhak Perlman bước lên sân khấu trong Hội trường Avery Fisher tại Trung tâm Lincoln, thành phố New York. Nếu như bạn đã từng xem Perlman biểu diễn thì bạn cũng sẽ biết rằng, ngay cả việc bước lên sân khấu cũng là một cố gắng lớn đối với ông. Perlman bị bại liệt từ nhỏ, ông thường phải đi lại rất khó khăn với một đôi nạng. Ông bước từng bước một lên sân khấu, đau đớn và chậm chạp. Ông ngồi xuống ghế, từ từ đặt đôi nạng xuống sàn, gỡ những chiếc kẹp khỏi ống quần, duỗi một chân ra trước và một chân ra sau. Ông cúi xuống, cầm lấy cây đàn violin, hất đầu ra hiệu cho nhạc trưởng và bắt đầu chơi. Khán giả đều đã quen với cảnh ấy. Họ ngồi chờ đợi một cách yên lặng trong lúc ông bước khó nhọc lên ghế ngồi trên sân khấu. Họ chờ ông gỡ những chiếc cặp khỏi ống quần. Họ chờ cho đến lúc ông sẵn sàng chơi nhạc. Nhưng lần này, có một điều không may đã xảy ra. Khi ông chỉ vừa mới kết thúc vài ô nhịp, một âm thanh vang lên trong phòng hòa nhạc một cách đầy hụt hẫng, một dây đàn của ông bỗng nhiên bị đứt. Mọi người nghĩ thầm, đầy cảm thông với Perlman: “Thế là ông ấy sẽ lại phải đứng dậy, cài lại ống quần, bước qua sân khấu để tìm một cái đàn khác hoặc thay một dây khác.” Nhưng Perlman đã không làm như vậy. Thay vào đó, ông chờ một lát, nhắm mắt lại sau đó ra hiệu cho nhạc trưởng bắt đầu lại. Dàn nhạc lại tiếp tục và ông đã chơi từ đúng chỗ mà ông đã bỏ dở. Ông đã chơi với một niềm say mê, một sức mạnh, một sự thuần khiết khôn tả mà khán giả chưa bao giờ từng được nghe. Dĩ nhiên, ai cũng nghĩ rằng, chơi một tác phẩm giao hưởng chỉ với ba dây là điều không thể. Nhưng đêm ấy, Perlman đã không muốn nghĩ như thế. Không biết ông đã phải điều chỉnh những dây đàn và cây vĩ với một khả năng thiên tài tới mức nào. Có những lúc, ông đã làm cho ba dây đàn còn lại phát ra những âm thanh mà trước đó người ta chưa từng được nghe. Khi tác phẩm kết thúc, đã có một sự im lặng diệu kỳ trong nhà hát. Rồi đột nhiên, mọi người đứng dậy và vỗ tay. Tiếng vỗ tay và tiếng cổ vũ vang dội khắp nơi trong nhà hát. Những khán giả đã làm tất cả mọi điều để thể hiện lòng cảm kích vô bờ bến của họ đối với Perlman. Ông đã mỉm cười, đưa tay khẽ gạt mồ hôi trên trán rồi dùng vĩ ra hiệu mọi người ngừng lại. Ông nói với mọi người bằng một giọng trầm ngâm và đầy vẻ tôn kính: “Các bạn biết đấy, đôi khi nhiệm vụ của một người nghệ sĩ là khám phá ra anh vẫn có thể làm được nhiều tới mức nào cho âm nhạc chỉ với những thứ mà anh còn trong tay.”

 TƯ VẤN HỌC ĐÀN PIANO: 090 333 1985 – 09 87 87 0217 cô Mượt
Email: giasutainangtre.vn@gmail.com – info@giasutainangtre.vn

Website: www.hocviolin.net

Vị trí đặt ngón violin và cách dán băng đặt ngón

www.hocukulele.com:

Dán băng đặt ngón:

Để hỗ trợ cho những người mới bắt đầu học violin, người giáo viên thường dán băng trên cần đàn violin  để chỉ ra vị trí đặt ngón tay trên đàn.

Ngoài ra, vị trí đặt ngón tay còn được đánh dấu bằng các chấm nhỏ trên cần đàn, một số nơi còn bán những miếng nhựa có ghi sẵn vị trí các nốt nhạc trên cần đàn để dán lên đánh dấu nơi đặt ngón tay. Khi các học viên biết được vị trí đặt ngón tay và dần cảm nhận được âm thanh thì bỏ miếng dán đó ra. Nếu lúc bỏ miếng băng ra mà bị lớp băng keo dính lại trên cần đàn, ta phải cố gắng lau sạch hết lớp keo đó đi. Ta có thể dùng cồn để lau sạch lớp băng keo đó nhưng tránh để cồn dính lên véc-ni trên hộp đàn. Nó sẽ làm bong véc-ni.

Các dải băng thường dùng để đánh dấu ngón tay số 1 (nốt B trên dây A), ngón tay số 2 cao (nốt C# trên dây A), ngón tay số 3 (nốt D trên dây A), ngón số 4 (nốt E trên dây A).

Thay vì dùng thước đo, để đo độ dài rồi dán băng thì bạn nên cảm âm bằng tai rồi tìm ra vị trí thích hợp nhất. Vì mỗi người có chiều rộng của ngón tay khác nhau nên vị trí đặt ngón cũng sẽ khác nhau. Bạn đặt ngón tay lên dây A, rồi từ từ di chuyển lên xuống để tìm ra vị trí thích hợp nhất rồi đánh dấu vào. Đầu tiên tìm ngón thứ nhất (nốt B), ngón thứ 2 (nốt C#), ngón thứ 3 (nốt D), ngón thứ 4 (nốt E). Các vị trí đánh dấu chỉ mang tính ước lượng. Trong khi luyện tập, các bạn cố gắng cảm âm rồi điều chỉnh tay để tìm ra vị trí thích hợp nhất. Việc đánh dấu trên cần đàn chỉ mang tính chất tạm thời, không nên phụ thuộc vào nó quá nhiều.

Hình ảnh thế tay cho violin:

the tay cho violin

 TƯ VẤN HỌC ĐÀN PIANO: 090 333 1985 – 09 87 87 0217 cô Mượt
Email: giasutainangtre.vn@gmail.com

– info@giasutainangtre.vn

Website: www.hocviolin.net

 

ÂM THANH LÀ GÌ?

ÂM THANH LÀ GÌ?

Âm Thanh là những tiếng động do các vật thể va chạm với nhau mà tai chúng ta nghe được.

Nói cách khác,âm thanh là một trong những hiện tượng vật lý được tạo ra do chấn động.Vật gây ra chấn động tạo ra âm thanh được gọi là nguồn âm.

Những tiếng động chúng ta thường nghe trong cuộc sống như:tiếng xe chạy,tiếng mèo kêu,tiếng xào xạc của gió,tiếng tíc tắc của đồng hồ..

 rp_72e5171de4c4b18fbdac4a484e6ae5f8.jpg

Khi nghe tiếng động,các dây thần kinh âm thanh tai người sẽ cảm nhận theo hướng khó chịu hoặc dễ chịu.Tuy nhiên không phải âm thanh nào cũng có khả năng làm chất liệu cho âm nhạc.

ÂM NHẠC LÀ GÌ?

Âm nhạc là một môn nghệ thuật phối hợp âm thanh theo những quy luật nhất định.

Âm nhạc bắt nguồn từ những âm thanh trong cuộc sống,nó phản ánh những tình cảm của con người.

Âm thanh có cao độ rõ ràng,có giai điệu và nhịp điệu,những âm thanh đó gọi là có tính nhạc,chúng có 4 tính chất sau:

-Cao độ (Hauter):Mức độ trầm bổng của âm thanh VD:tiếng chuông chùa trầm ấm.

-Trường độ (Durée):Mức độ ngắn dài VD:tiếng đồng hồ tíc tắc.

-Cường độ (Intensité):Mức độ mạnh nhẹ của âm thanh VD:tiếng thác,suối chảy.

-Âm sắc (Timbre):có thể có những âm thanh giống nhau về Cao độ,Trường độ,Cường độ nhưng chúng khác nhau về âm sắc VD: cùng một cao độ nhưng giọng nữ và nam khác nhau.

Ban đầu con người ta dùng 4 tính chất trên của âm thanh một cách tự phát như để gọi trâu về chuồng người ta dùng tiếng tù và…để giải trí trong hội hè người ta reo hò..

và từ những công việc trong cuộc sống,âm nhạc đã hình thành và phát triển

TƯ VẤN HỌC ĐÀN VIOLIN:

HOTLINE: 090 333 1985 – 09 87 87 0217 CÔ MƯỢT

http://hocviolin.net/

Các chơi đàn Violin

violin

Cách cầm đàn: Đặt đàn lên vai trái, để cằm lên trên miếng đỡ cằm (chinrest). Tay trái cầm vào cần đàn, làm nhiệm vụ bấm nốt, còn tay phải cầm vĩ. Có hai cách chơi đàn là kéo (arco) và gẩy (pizzicato).

Đàn violin không có phím như piano hay guitar nên người chơi phải nhớ chính xác vị trí các nốt trên dây qua việc luyện tập và luyện nghe thường xuyên. Người mới bắt đầu có thể dùng băng dính dán lên các vị trí nốt nhạc hoặc chấm bút xóa trắng lên cần đàn.

Các ngón tay được đánh số từ 1 đến 4, trong đó ngón trỏ là số 1, ngón giữa là số 2, ngón áp út là số 3 và ngón út là số 4. Số 0 dùng để chỉ dây buông. Thường thì các bản nhạc được đánh số ngón tay chỉ dẫn để tạo thuận lợi cho người chơi.

Vị trí của các thế tay trên cần đàn được gọi là thế bấm. Người mới bắt đầu thường học thế bấm thứ nhất trước tiên vì đây là thế bấm thông dụng nhất trong các loại đàn dây (tuy nhiên một số phương pháp dạy thế bấm thứ ba trước). Nốt thấp nhất trong hệ âm chuẩn là dây buông sol, nốt cao nhất trong thế một là si, hoặc với tay lên nửa cung thành nốt đô. Di chuyển ngón cái dọc cần đàn, bấm ngón 1 vào nốt thứ hai của thế bấm thứ nhất tức là chuyển lên thế hai, bấm ngón 1 vào nốt thứ ba của thế bấm thế nhất tức là chuyển lên thế ba… Chuyển từ thế bấm này sang thế bấm khác được gọi là chuyển thế (shifting). Người ta thường gọi tên các thế tay thấp hơn thế 7, các thế cao hơn thường không gọi tên. Thế tay cao nhất thực ra là thứ 15.

Kéo hoặc gẩy vào các dây buông tạo ra âm thanh khác so với những nốt bấm cùng cao độ. Ngoại trừ dây buông thấp nhất là sol, các dây buông khác thường bị tránh trong một số lối chơi cổ điển vì có âm thanh sắc hơn và không thể rung được. Trong một vài trường hợp, các nhà sọan nhạc cố ý sử dụng dây buông để tạo ra âm thanh đặc biệt hoặc dùng để chơi trong những đoạn nhạc có tốc độ nhanh. Dây buông cũng được kéo đồng thời với nốt bấm cùng cao độ để tăng âm lượng, nhất là khi chơi trong dàn nhạc giao hưởng.

Hợp âm là hai hay nhiều nốt được chơi cùng một lúc. Trong khi tay trái chặn các phím, tay phải kéo trên hai dây hoặc lướt qua các dây.

Âm bồi (harmonic)

Tự nhiên: Dùng ngón tay đặt hờ lên 1 vị trí nhất định của dây đàn, kéo vĩ ta có âm bồi. Ký hiệu số 0 trên nốt. Đàn violin chơi được nhiều nhất 4 âm bồi trên mỗi dây.

Nhân tạo: Dùng 1 âm bấm chính và 1 âm bấm hờ, tạo ra âm thứ 3 là âm bồi.

Khoảng cách giữa âm chính và âm hờ càng gần thì âm 3 càng cao.

Khoảng cách giữa âm chính và âm hờ = một quãng 5 đúng thì âm bồi cách âm chính một quãng 8 đúng + một quãng 5 đúng.

Khoảng cách giữa âm chính và âm hờ = một quãng 4 đúng thì âm bồi cách âm chính hai quãng 8 đúng.

Khoảng cách giữa âm chính và âm hờ = một quãng 3 trưởng thì âm bồi cách âm chính hai quãng 8 đúng + một quãng 3 trưởng.

Khoảng cách giữa âm chính và âm hờ = một quãng 3 thứ thì âm bồi cách âm chính hai quãng 8 đúng + một quãng 5 đúng.

Rung (vibrato) là một kĩ thuật của bàn tay và cánh tay trái. Ngón bấm phải di chuyển nhanh và nhẹ trên một quãng rất ngắn, làm cho các nốt ngân dài hay và truyền cảm hơn. Có hai cách rung là rung cổ tay và rung cánh tay. Thường thì các nghệ sĩ kết hợp giữa hai kiểu rung này để tạo ra sự đa dạng trong hiệu ứng âm thanh.

Ngoài ra, còn có các kĩ thuật kéo đàn khác như Legato, Collé, Ricochet, Sautillé, Martelé, Cog legno, Tremolo, Sordino (mute), Spiccato và Staccato…

Legato: kéo liền tiếng đàn, ký hiệu vòng cung nối giữa các nốt

Staccato: âm thanh sắc, gọn, ký hiệu dấu chấm trên nốt, khác với Staccato volante: có dấu legato dưới các nốt có chấm.

Martele: nảy các nốt tốc độ ko nhanh, cường độ mạnh vừa phải, ký hiệu dấu phẩy

Sautile: nảy các nốt tốc độ nhanh, cường độ yếu, ký hiệu như Martele

Santando: vung archet lên, cho nảy vài nốt trên dây đàn

Portamento: nhấn từng nốt, cường độ đều nhau

Trill: láy

Tremollo: vê

Con surdino: hãm, làm cho tiếng xa xăm, nhỏ yếu.

Cog legno: dùng sống lưng cây vĩ hoặc cả sống lưng cùng dây vĩ đập vào dây đàn

Marcato: sử dụng ở gốc archet

Glissando: vuốt

Kĩ thuật gẩy trên dây đàn được gọi là pizzicato hoặc pizz.. Tay phải giữ chắc vĩ và gẩy bằng ngón giữa. Trong một vài trường hợp khi không thể gẩy bằng tay phải hoặc với mục đích trình diễn ấn tượng, các nghệ sĩ gẩy đàn bằng tay trái. Một ngón tay (thường là ngón giữa), bấm vào nốt cần chơi, còn ngón áp út hoặc ngón út làm nhiệm vụ gẩy. Kí hiệu gẩy bằng tay trái trong bản nhạc là một dấu cộng (+) ở phía trên hoặc ngay dưới nốt nhạc.

Nhận dạy tại các khu vực:

Quận 1, Quận 2, Quận 3, Quận 4, Quận 5, Quận 6, Quận 7, Quận 8, Quận 9, Quận 10, Quận 11, Quận 12, Quận Tân Bình, Quận Tân Phú, Quận Bình Tân, Quận Bình Chánh, Quận Phú Nhuận, Quận Gò Vấp, Quận Thủ Đức, Quận Bình Thạnh, H. Hóc Môn, H. Củ Chi, H.Nhà Bè, Thành phố Bình Dương, Tỉnh Đồng Nai, Thành phố Biên Hòa, Tỉnh Tây Ninh, Thành phố Vũng Tàu, các quận tại Hà Nội